Dối lòng

Chương 3

29/11/2024 14:56

3.

Tôi bình tĩnh nhìn quét qua những khuôn mặt đang xem kịch và hùa theo trên bàn. Tôi chú ý đến người ngồi ở góc bên cạnh.

Tôi đứng dậy, từng chữ từng chữ nói với anh ấy: “Diệp Cảnh Thời, em thích anh, anh có muốn làm bạn trai em không?”

Thương Tự: “Anh nghĩ vẫn là... khoan đã, có phải em đã uống nhiều quá không, em đang gọi ai thế?”

Thương Tự tức gi/ận hét lên với tôi, rõ ràng anh ta không ngờ tôi sẽ gọi tên một người khác.

Thương Tự tự dối mình: “Nguyện Chi, có phải em quá mệt nên gọi nhầm không, dù có sợ anh từ chối, cũng không cần dùng cách này.”

“Không nhầm đâu!” Tôi lạnh lùng ngắt lời anh ta, rồi lại nhìn về phía người trong góc phòng, hỏi tiếp: “Được không ạ?”

Thực ra tôi không thân với Diệp Cảnh Thời, chỉ biết anh ấy cũng là bạn của Thương Tự, chỉ gặp vài lần.

Hành vi theo đuổi của tôi được lan truyền rộng rãi trong nhóm bạn của Thương Tự, bạn bè anh ta đều lấy tôi làm đề tài để đùa cợt.

Nhưng Diệp Cảnh Thời chưa bao giờ chế giễu tôi như những người khác, thậm chí còn vô tình hay cố ý giúp đỡ tôi.

Một cô gái như tôi đã phải dùng hết cảm đảm mới dám tỏ tình với một người đàn ông xa lạ, không thân quen, giờ đây thái độ của anh ấy sẽ quyết định tối nay tôi sẽ mất mặt hoàn toàn hay cưỡng ép giữ được thể diện.

Tôi nhìn anh ấy chăm chú, đáy mắt hơi ướt.

Tôi nắm ch/ặt tay, nghiến răng kiên trì, tự nhủ không được khóc, ít nhất đừng tỏ ra yếu đuối trước mặt Thương Tự!

Nhưng ánh mắt tôi nhìn Diệp Cảnh Thời lại có vẻ c/ầu x/in - làm ơn, giúp em!

Diệp Cảnh Thời cầm khăn ướt, cẩn thận lau tay, rồi mới từng bước từng bước tiến về phía tôi.

Anh ấy thận trọng nắm lấy tay tôi, nghiêm túc nói: “Anh đồng ý. Từ Nguyện Chi, anh cũng thích em, anh sẽ yêu em thật chân thành!”

Lần đầu tiên có người nói với tôi - anh ấy sẽ yêu tôi thật chân thành.

Nước mắt tôi lập tức rơi xuống, dù biết đây là lời nói dối của anh ấy để c/ứu vãn tình thế nhưng tôi vẫn rất biết ơn.

“Bốp!”

Thương Tự tức gi/ận đ/ập chai rư/ợu xuống bàn, trong chớp mắt chén đĩa vỡ tan tành.

Diệp Cảnh Thời làm theo phản xạ, che chở tôi, sợ tôi bị mảnh vỡ làm bị thương.

Triệu Tư Tư kéo Thương Tự, dịu dàng nói: “Anh Tự, đừng như vậy, chúng ta hãy tôn trọng lựa chọn của chị Nguyện đi.”

Thương Tự đẩy cô ấy ra.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Thương Tự thô lỗ với cô ấy như thế.

Triệu Tư Tư trợn mắt, không thể tin được nhìn Thương Tự nhưng Thương Tự chỉ đứng im nhìn chằm chằm vào tôi.

[Cô ấy đang làm trò gì vậy, cô ấy đi/ên rồi sao?]

[Chỉ vì tôi đưa Tư Tư đến mà cô ấy làm lo/ạn?]

[Từ Nguyện Chi, đừng mong tôi dễ dàng tha thứ cho em!]

Anh ta tức đến nỗi ngựk phập phồng lên xuống: “Từ Nguyện Chi, em giỏi lắm, đừng có hối h/ận!”

Nói xong anh ta nhanh chóng quay người bỏ đi không thèm ngoái lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nghiên Cứu Viên Và Thú Nhân Hồ Ly HE

Chương 11
Đêm khuya tăng ca, viện nghiên cứu đưa đến một thú nhân hồ ly. Ngay lúc tôi chuẩn bị cấy chip vào vị trí trước tim cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên từng dòng bình luận trôi nổi. [Công còn chưa biết, con chip trong tay ảnh đã bị một nghiên cứu viên khác ganh ghét tráo mất rồi. Chỉ chờ chip xảy ra sự cố là sẽ nhân cơ hội đuổi ảnh ra khỏi viện nghiên cứu.] [Mà nói mới nhớ, nếu lúc đầu công không cấy chip trước khi thụ tỉnh lại, liệu thụ đã sớm bỏ trốn rồi không? Thế thì câu chuyện của hai người còn chưa kịp bắt đầu đã kết thúc mất rồi.] [Nhưng chính con chip ấy đã khiến thụ chịu đủ đau khổ. Không có đoạn sau còn tốt hơn phải chịu hành hạ.] [...] Tôi khẽ cau mày. Chưa kịp xác minh những dòng bình luận ấy là thật hay giả… Một lưỡi dao lạnh băng đã đột ngột kề sát cổ tôi. Cậu ấy... tỉnh rồi.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
207
Nhát gan Chương 7