Dư âm của sự rung động

Chương 5

13/12/2024 22:36

5

Tôi giả vờ như không nghe thấy, ngược lại còn hỏi cậu ấy: "Cậu có hiểu rõ Tề Dã không?"

Anh chàng học sinh đứng đầu khối này, quả thực là người của hai thế giới khác biệt với tôi.

Những gì tôi biết về Tề Dã chỉ gói gọn trong mấy lời đồn đại của các bạn học khác.

Trước đây, để c/ứu vớt Kỳ Dã, tôi đã điều tra gia cảnh cậu ấy rõ như lòng bàn tay, thậm chí đến cả vị trí m/ộ tổ nhà cậu ấy tôi cũng biết tuốt.

Nhưng bây giờ tôi đã lớn hơn rồi.

Lại còn đang chơi trò chơi "load lại từ đầu".

Thật sự không còn sức lực để đi lại con đường cũ nữa.

Có thể sao chép hướng dẫn thì sao chép, không sao chép được thì nạp tiền.

Chủ yếu là không để bản thân mệt mỏi.

Đây là nguyên tắc chơi game cố hữu của tôi.

Kỳ Dã im lặng một lúc, buông tay đang xách cặp sách của tôi ra, giọng điệu không rõ vui buồn: "Cậu nghĩ tôi và Tề Dã thân thiết lắm sao?"

Câu hỏi này khiến tôi á khẩu.

Tôi lại đ/á/nh giá cậu ấy từ trên xuống dưới một lượt.

Quả đúng là vậy.

Nếu nói tôi và Tề Dã cách nhau một con đường, thì Kỳ Dã và cậu ấy cách nhau cả một rãnh Mariana.

Tôi ủ rũ cúi đầu bước đi, vừa đ/á đá mấy viên sỏi, vừa nghĩ xem Tề Dã có điểm gì cần tôi c/ứu vớt.

Kỳ Dã bên cạnh đột nhiên lên tiếng: "Cậu rất hứng thú với cậu ấy à?"

Tôi hốt hoảng ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt bình tĩnh của cậu ấy.

Trong tích tắc, rất nhiều suy nghĩ vụt qua đầu tôi.

Chắc chắn là Kỳ Dã vẫn còn ghi h/ận chuyện tôi mách giáo viên chủ nhiệm hôm đó, nên muốn nắm thóp tôi, lấy đ/ộc trị đ/ộc.

Tôi vội vàng phủ nhận: "Không có! Tôi chỉ muốn làm việc tốt thôi!"

Nữ chính truyện c/ứu vớt, chẳng phải cũng được coi là một kiểu "hiến dâng tình yêu" theo một nghĩa nào đó sao?

Vẻ mặt Kỳ Dã dịu đi đôi chút.

"Làm việc tốt? Giáo viên của các cậu tổ chức à?"

Tôi cúi đầu không nói gì: "Ừm..."

Vì vậy nên...

Thực ra tôi cũng khá cảm ơn tác giả vì đã xây dựng hình tượng Kỳ Dã là một chàng trai đơn giản.

Ít nhất cũng góp phần nho nhỏ vào sự nghiệp "phát triển chuyên môn" của tôi.

Khi tôi sắp đến cổng khu chung cư, Kỳ Dã hất hàm về phía trước: "Về đi, đèn đường dưới nhà cậu lại hỏng rồi, đừng có mà ngã nữa đấy."

Tôi vâng dạ lia lịa, nhưng đi được nửa đường thì thấy có gì đó sai sai.

Tôi quay đầu lại, ngờ vực hỏi: "Trước đây cậu từng theo dõi tôi à?"

Kỳ Dã khẽ cười khẩy một tiếng, vẻ mặt thờ ơ: "Ừ, tôi còn thầm mến cậu nữa, hài lòng chưa?"

Tôi nào dám hài lòng.

Thậm chí còn không dám trả lời.

Sáng hôm sau, tôi không dám nhìn thẳng vào mắt Kỳ Dã.

Cô bạn cùng bàn len lén nói với tôi: "Đường Đường, cậu có biết tại sao sáng nay tất cả giáo viên đều họp không?"

Tôi lắc đầu, cô ấy lại hạ giọng xuống: "Hôm qua có người đ/á/nh nhau ngoài trường, ồn ào lắm, lại là đám của La Cường."

"La Cường?" Tôi theo phản xạ nhìn về phía Kỳ Dã đang ngồi ở cửa sau.

Cậu ấy đang úp mặt vào quyển sách ngủ.

Trước đây, La Cường là thành viên trong nhóm bạn của cậu ấy.

Sau này, La Cường nghỉ học và không quay lại trường nữa, nhưng hình như vẫn giữ mối qu/an h/ệ khá tốt với Kỳ Dã.

Chắc hẳn Kỳ Dã cũng biết chuyện La Cường b/ắt n/ạt các bạn học khác.

Trong lòng tôi bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.

Tan học, cả lớp cùng nhau xuống cầu thang.

Kỳ Dã lười biến đi đến bên cạnh tôi, đưa tay chọc chọc vào người tôi: "À đúng rồi, hôm qua có chuyện vui, kể cho cậu nghe này."

Tôi tò mò hỏi: "Chuyện gì vậy?"

"Bí mật của người khác."

Cậu ấy cảnh cáo tôi: "Cậu đừng có kể lung tung đấy nhé, không thì tôi lại bị kỷ luật."

Tôi bỗng nhớ đến chuyện cô bạn cùng bàn kể sáng nay.

Chẳng lẽ hôm qua lúc La Cường b/ắt n/ạt người khác, Kỳ Dã cũng có mặt ở đó?

Nhưng chưa kịp để cậu ấy nói hết câu thì giáo viên ngữ văn đã gọi cậu ấy quay vào.

Tôi đeo cặp sách, chậm rãi đi bộ ra trạm xe buýt ngoài trường.

Lúc đi ngang qua đầu ngõ, tôi phát hiện ra một bóng dáng quen thuộc.

"Tề..." Tôi đang định hớn hở chào hỏi cậu ấy thì bỗng thấy mấy nam sinh vây quanh cậu ấy ở góc khuất.

Nụ cười của tôi lập tức cứng đờ lại.

Tên nam sinh dẫn đầu trông rất quen.

Là La Cường.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tình cổ bị lỗi

Chương 11
Để trả thù kẻ thù không đội trời chung của mình. Tôi đã lên mạng đặt mua một con "Tình cổ" từ Miêu Cương. Sau khi lừa hắn ăn xuống bụng. Tôi chỉ tay vào mặt hắn, cười vang một cách đầy ngang ngược: "Tôi đã trộn tình cổ vào hũ bột whey protein của cậu rồi!" "Thế nào? Bây giờ có phải đã yêu tôi đến mức chết đi sống lại rồi không?" Sắc mặt hắn xanh mét, mắng tôi là đồ bỉ ổi! Kẻ tiểu nhân âm hiểm! Nhưng miệng hắn có nói lời từ chối bao nhiêu... Thì cơ thể lại thành thật bấy nhiêu. Hắn đối với tôi răm rắp nghe lời, lúc nào cũng dính như sam, mở miệng ra là đòi ôm ấp, đòi hôn hít. Tôi cứ thế mà trêu đùa, hành hạ kẻ thù không đội trời chung suốt hơn nửa tháng trời. Đột nhiên vào một ngày trời nắng đẹp, tôi nhận được thông báo hoàn tiền từ nhà bán hàng trên mạng. Chủ shop bảo với tôi rằng lô tình cổ mà tôi mua đợt đó... Vốn là hàng hết tác dụng cần đem đi tiêu hủy, nhưng do thực tập sinh đóng gói nhầm nên đã gửi cho tôi. Tôi cúi đầu, nhìn tên kẻ thù không đội trời chung đang vùi đầu vào bụng mình, luôn mồm gọi "Bảo bối ơi, bảo bối à"... Bỗng nhiên rơi vào một khoảng lặng suy ngẫm trầm tư...
273
3 Xoá bỏ Omega Chương 15
10 Chiều Chuộng Chương 13
12 Chim trong lồng Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm