Khi ta cùng A Ninh tới Thôi phủ, ta mới hay đây Thôi gia, danh môn trăm năm, lấy văn học truyền gia. Mà người phụ nhân kia, lại là kế thất của đương nhiệm gia chủ Thôi Thế Đường.

Phủ đệ rộng lớn, non bộ vây quanh, tựa sông kề núi, bố cục hữu tự.

Nhưng lạ thay, phủ đệ rộng lớn này lại không hề có linh khí của trẻ nhỏ.

Theo lẽ, thế gia như vậy vốn coi trọng hương hỏa nối dõi, không có con trai đã đành, đến con gái cũng không.

Một nha hoàn mặt mũi sưng phù như đầu heo kh/inh miệt liếc ta một cái, vừa khéo bị ta bắt gặp.

“Thế nào? Mắt bị co gi/ật à? Hay cũng muốn nếm thử mùi bị đ/á/nh vào mắt?”

Nàng vội lắc đầu: "Cao nhân, mau xem hộ phu nhân chúng ta đi."

Càng đến gần chính phòng, mùi tanh hôi càng nồng nặc, nhưng nhìn sắc mặt hạ nhân xung quanh cùng A Ninh, ta phát hiện họ dường như không ngửi thấy.

Nhìn lên giường, Thôi phu nhân quấn kín như kén tằm, trên y phục hôm qua toàn là những khuôn mặt trẻ con.

Thấy ta, chúng bỗng rơi lệ đỏ, nơi khóe miệng bỗng hiện lên nụ cười ngọt ngào.

Có vài đứa, thậm chí răng sữa còn chưa mọc!

Thôi phu nhân bị quấn ch/ặt đến ngạt thở, nước mắt trẻ con thấm qua lớp mỡ dày đặc chui vào ngũ tạng lục phủ, xoáy đ/au buốt nàng ta.

Chẳng vì h/ồn phách những đứa trẻ này, ta đã không nhúng tay vào chuyện này.

Trâm anh trăm năm? Phong cốt văn nhân? Thật đáng buồn cười.

Chỉ vì muốn có con với kế thất, mà đem hài nhi do chính thất để lại làm thức ăn, lại phối thêm huyết nhục của những đứa trẻ chưa đầy tuổi, thế là có thể hoài th/ai.

Con sinh ra thông tuệ, nhạy bén, chỉ có điều không sống quá ba mươi.

Nhưng gặp phải ta, nhà họ Thôi coi như hết vận phú quý rồi.

Thôi đại nhân mặc quan phục hớt hải chạy vào phòng, thấy bộ y phục trên người Thôi phu nhân, lập tức sợ đến quỳ sụp xuống đất, chất lỏng màu vàng loang ra mặt đất.

Miệng lẩm bẩm: "Các con, không liên quan đến ta, phụ thân cũng không muốn thế!"

Tiếng trẻ nức nở vang lên, chân trời hé một góc, ánh sáng ban ngày tràn vào, nhưng trong phòng lạnh tựa hầm băng.

Ta đ/á một cước khiến Thôi Thế Đường nằm sóng soài dưới đất, rút từ ng/ực ra chiếc gương thông linh.

Trong gương, một bé trai lắc lư đầu đọc sách nói với Thôi Thế Đường bằng giọng trẻ thơ: "Phụ thân, phụ thân, ngày mai con lớn lên nhất định sẽ thành đại văn nhân!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600

Mới cập nhật

Xem thêm