Lời cầu nguyện của quỷ

Chương 18

01/05/2024 12:00

“Mẹ ơi, cơm có mùi lạ.”

Làm sao có thể? Tôi hoàn toàn chẳng cảm thấy mùi gì bất thường cả. Lẽ nào là… mũi của nó… nh.ạy cả.m hơn so với người bình thường?

Tôi gượng nở nụ cười, cố gắng lảng tránh: “Làm gì có, sao có thể có mùi gì lạ được…”

“Mẹ” Con bé nhìn tôi chằm chằm rồi nói: “Con muốn ăn bát của mẹ.”

Tôi đưa bát của mình cho nó. Nó nhìn nhìn một lúc, sau đó há to miệng ăn, giống y như một con sói bị bỏ đói đã mấy ngày.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Tôi đã nghĩ đến việc bỏ tóc đã th/iêu thành tro vào bát của Đoán Đoán, thế nhưng bà lão đã nhắc tôi rằng chi bằng nên bỏ cái đó vào cơm, đề phòng chuyện không may xảy ra. Nếu không phải bà ấy có kinh nghiệm, chúng tôi nhất định vừa bắt đầu đã thất bại.

Sau bữa cơm, tôi bế Đoán Đoán lên giường, dỗ con bé ngủ trưa. Bà cụ kéo tất cả rèm trong phòng lại, cả căn phòng trở nên tối tăm. Trong bóng tối, tôi thấy bà ấy lẻn vào căn phòng nơi cất giữ bộ sưu tập của ông cụ khi còn sống theo đúng kế hoạch.

Đoán Đoán đã nhắm mắt lại. Tôi chậm rãi cho tay vào trong túi, vừa định rút ra…

“Mẹ à, chiều nay mẹ không phải đi làm sao?” Đoán Đoán đột nhiên như một cỗ máy mở bừng mắt, nhìn tôi chằm chằm.

“Không đi.” Trên trán tôi đã lấm tấm mấy vệt mồ hôi: “Chiều nay mẹ không có tiết.” Dứt lời bèn dùng tay vuốt ve con bé: “Mẹ không đi đâu hết, chỉ ở bên cạnh Đoán Đoán.”

Đoán Đoán hài lòng một lần nữa nhắm mắt lại. Tôi không dám sơ suất, lại đợi thêm một lúc, sau khi chắc chắn đã nghe thấy tiếng hít thở trầm trầm của Đoán Đoán mới mạnh mẽ cho tay vào túi, lấy ra bức tượng nhỏ khắc bằng đ/á, đặt lên vị trí trái tim của con bé!

Ngay lập tức, bức tượng nhỏ liền cắm sâu vào da thịt giống như một con côn trùng đang hút m/áu!

Nó kêu lên một tiếng thảm thiết chói tai, chẳng khác nào âm thanh động vật khi bị cắn nuốt.

“Mẹ, mẹ đang làm gì đó? Nó đang cắn con! Nó đang cắn con! Bỏ nó ra, mau bỏ nó ra đi!” Con bé khóc lóc kêu rên, giọng nói cũng khàn đi, tứ chi như bị đông cứng lại, không thể cử động được.

Nhìn thấy con gái đ/au đớn như thế, cho dù biết đó không phải con gái thực sự của mình, trong lòng tôi giống như bị d/ao c/ắt, nước mắt giàn giụa.

Lúc này, bà lão liền lao đến, to giọng hét: “Ngay bây giờ!”

Tôi ôm ch/ặt lấy Đoán Đoán đang la hét, bà lão giữ cửa giúp tôi suốt quãng đường đi đến phòng sưu tầm. Rèm trong phòng cũng được buông xuống, bên trong rất u ám, đủ loại đồ vật đang nhe nanh múa vuốt. Tôi phát hiện ra trong lúc bản thân đang dỗ dành con bé ngủ, bà lão ở trong này đã dùng mấy cây đèn dầu trong phòng bày xong trận pháp, ở giữa là một hình tròn, hai hình tam giác giống như đôi cánh đang dang rộng ra hai bên. Tất cả đèn đều được dập tắt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
4 Đồng Trần Chương 36
8 Xoá bỏ Omega Chương 15
9 Lỡ làng Chương 14
11 Cuốn sổ tiên tri Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm