Nắm đ/ấm cuối cùng cũng vung trúng gương mặt đẹp trai nhìn là thấy gh/ét kia.
Khung cảnh tiếp theo chẳng mấy đứng đắn.
Hai người vung tay múa chân trút bỏ những oán khí tích tụ trong lòng.
Tôi m/ắng anh là đồ tra nam, anh m/ắng tôi hẹp hòi lại còn ng/u ngốc.
Tôi bảo anh rõ ràng biết tôi chịu ấm ức, anh hỏi tại sao tôi không tin tưởng anh.
Tôi chỉ trích anh chuyện gì cũng không nói với tôi, anh bảo anh đã tích lũy đủ tinh hạch, ở căn cứ phía Bắc đã chuẩn bị sẵn nhà cửa cho cả hai.
Tôi bĩu môi kh/inh bỉ: "Đám bạn của anh coi thường tôi, dù tôi có là kẻ vô dụng đi chăng nữa thì anh cũng không thể rũ bỏ trách nhiệm!"
Anh nói anh biết Lưu Sảng và những người khác có ý kiến với tôi, nhưng anh không thể vừa đối phó với zombie vừa bảo vệ tôi chu toàn, chỉ có đi cùng họ thì tôi mới an toàn nhất.
Chỉ cần nhẫn nhịn một chút vào được căn cứ, chúng ta có thể sống cuộc sống của riêng mình.
Anh nghẹn ngào, đôi mắt đỏ hoe. "Chỉ thiếu chút nữa thôi... chúng ta suýt chút nữa là có thể sống cuộc sống của riêng mình rồi..."
Tôi vỗ vỗ vào má anh, mỉa mai: "Chỉ toàn chọn những lời nghe có vẻ vô tội để nói, thâm tình đến muộn còn rẻ hơn cả cỏ rác."
Anh vỡ vụn: "Muộn ở đâu! Tôi đây cả chặng đường sống ch*t vì em, đổi lại chỉ là một câu rẻ hơn cỏ rác sao?!"
"Đúng, Lưu Sảng không ưa em, nhưng ngoài mấy đứa chúng tôi ra thì em thấy nó từng nhìn thẳng vào ai chưa?"
"Cái tính cách ngang ngược trời đất ấy đâu phải do tôi nuôi dưỡng, tôi là bố nó chắc mà quản được rộng thế?"
"Họ là bạn nối khố của tôi, đã c/ứu tôi, tôi lại là dị năng giả hệ chiến đấu duy nhất trong đội, xét về tình về lý tôi không nên hộ tống họ đến căn cứ sao?"
"Lần nào ra ngoài tôi chẳng cố gắng mang hết những kẻ b/ắt n/ạt em đi, không để chúng tiếp cận em?"
"Tôi và Bạch Nghiễn Thanh từng có một đoạn tình cảm, nhưng sau khi gặp em tôi và cậu ta trong sạch hoàn toàn!"
"Người ngoài nói một câu dối trá lại bắt tôi phải giải thích mười câu! Còn em thì sao! Em đã làm được gì cho tôi!"
Tôi bị anh m/ắng đến nghẹn họng. Nhưng thua lý không thua khí thế: "Hét cái gì! Giọng to như thế là anh đang chột dạ, đang cố tỏ ra nguy hiểm đấy à!"
Sau một hồi công kích lẫn nhau chẳng đâu vào đâu.
Hai người kiệt sức nằm song song trên giường.
"Hạ Thâm, anh thật đáng gh/ét."
"Nhường em, cái tính x/ấu của em cũng đủ làm người ta tức ch*t rồi."
Ánh mắt chạm nhau, không báo trước mà hôn lấy nhau.
"Lâm Độ, cho tôi thêm một cơ hội, tôi..."
"Hạ Thâm, anh nói đúng, tôi chẳng làm được gì cho anh cả, kiếp này chúng ta cứ đường ai nấy đi thôi."
Hai giọng nói chồng chéo lên nhau.
Hạ Thâm sầm mặt đứng phắt dậy bên mép giường, biểu cảm như muốn ăn tươi nuốt sống người khác: "Không được."
"Tại sao?"
"Em ở một mình thì sống kiểu gì?"
"Đây còn chưa đến tận thế mà, lỡ đâu mai ngủ dậy trời quang mây tạnh, tận thế chỉ là một giấc mơ của tôi và anh thì sao?"
"Thế cũng không được."
"..."
"Em thích tôi, chúng ta không thể đường ai nấy đi."
"Có b/ệnh thì lo mà chữa đi."
Hạ Thâm đột nhiên đứng thẳng lưng, nỗi u uất đầy mình bị một cảm xúc khác thay thế.
"Nếu em thật sự không thích tôi chút nào, từ đầu đến cuối chỉ đang lợi dụng tôi…"
"Tại sao lại có phản ứng với tôi? Tại sao lại để tâm đến chuyện của tôi và Bạch Nghiễn Thanh? Tại sao lại đẩy Bạch Nghiễn Thanh ra vào lúc đó?"
"Rõ ràng em có cơ hội để tự mình trốn thoát mà."
Không biết nữa. Có lẽ là buổi chiều chạy trốn đã khiến tôi nhận thức sâu sắc rằng mình đúng là kẻ vô dụng chỉ biết kéo chân sau như lời Lưu Sảng nói.
Cũng có thể là cảm thấy cuối cùng mình cũng có cơ hội làm gì đó cho Hạ Thâm. Dù sao thì đối với bất kỳ ai, Bạch Nghiễn Thanh sống vẫn có giá trị hơn Lâm Độ sống, đúng không?
Tôi chớp chớp mắt, nuốt xuống cục nghẹn trong cổ họng: "Đừng tự luyến nữa, không liên quan gì đến anh cả."
Hạ Thâm cười lạnh: "Thế à? Vậy nói chuyện có liên quan nhé, đã không thích tôi thì em càng không nên chia tay với tôi."
"Dù sao thì tôi thích em, chỉ cần em nắm thóp được điểm này, không có ai dùng tốt hơn tôi đâu, đúng không?"