11

Tôi vừa mới vươn móc trái ra, Phó Tự né người tránh đò/n.

Hắn đã lui đến bên bờ hố cát, không thể lui được nữa, nặng nề than một tiếng, chặn ngang ôm tôi lên đầu vai, sải bước đi về phía.

Mọi người bùng n/ổ những tiếng thảo luận ồn ào.

"Hú —— "

Tôi tay đ/ấm chân đ/á, gò má bắt đầu khô nóng lên.

"Chó Phó Tự, đá/nh thì đá/nh đi, cậu làm gì thế hả!"

Hắn ôm eo tôi, nhẹ nhàng thả tôi xuống, hai tay đặt lên đầu vai tôi, hơi khom người mặt đối mặt với tôi.

Gương mặt tiêu sái giờ phút này nhíu ch/ặt lại, vẻ buồn rầu ảm đạm.

"Tổ tông à, tôi nào dám đá/nh ngài chứ, nếu đá/nh tôi có thể khiến cậu hả gi/ận thì cứ đá/nh thêm mấy cái đi, đá/nh ch*t tôi cũng được."

Cuối cùng tôi cũng an tĩnh lại sau khi được hắn vuốt lông, hừ một tiếng khoanh tay không thèm nhìn nhìn thẳng hắn.

Hắn xuống nước nói:

"Đại khái tôi hiểu chuyện này là thế nào. Đồ rùa con Vương Diệu Tổ này nhận bánh cookie của cậu mà cũng không nói cho tôi biết, sau đó bị trộn lẫn với đồ tôi m/ua mang đi làm đồ ăn vặt cho lớp..."

"Yên tâm, tôi đảm bảo sẽ lấy lại! Đừng tức gi/ận có được hay không? Nếu cậu không tin thì tôi đã đưa đồ rùa con Vương Diệu Tổ kia tới đây cho cậu hỏi!"

...

Tôi co rút khóe miệng.

Mặc dù lời Phó Tự nói có hơi không hợp lẽ thường, nhưng... Nghĩ đi nghĩ lại thì hẳn là hắn cũng không dám mang đồ tôi cho đem đi tán gái.

Vậy miễng cưỡng tin tưởng chút đi.

Tôi đang muốn mở miệng tỏ thái độ, tiếng huấn luyện viên như chuông lớn hét:

"Này này này, hai người các cậu nói chuyện yêu đương gì thế hả? Cút ra đây!"

12

Tôi với Phó Tự vinh quang bước ra khỏi hàng.

Tại thời điểm mọi người hoan hô vì cuộc so tài kết hợp giữa hai trường, hai chúng tôi đứng song song.

Lại một tràng tiếng hò reo hoan hô vang lên.

Tôi cúi đầu nhìn chằm chằm mặt đất, đ/á viên đ/á trên mặt đất, hung tợn lầm bầm: "Chó Phó Tự, đều tại cậu."

"Tôi vốn nên ở trong hố cát một đá/nh mười, sáng tạo ra kỳ tích tại học viện quân sự số một, bây giờ lại ở đây tự kiểm điểm với cậu."

Phó Tự nhận sai rất tích cực.

"Thật xin lỗi, đều là tôi sai..."

"Tứ Tinh, tha thứ cho tôi đi —— "

Ngón tay út của hắn ngoắc lấy ngón tay tôi, lấy lòng cọ lòng bàn tay tôi một chút.

Đây là ám hiệu của hai chúng tôi, khi hắn còn bé thường xuyên trêu chọc tôi, mỗi lần chọc tôi gi/ận thì sẽ lôi kéo tôi đảm bảo sẽ không tái phạm.

Ngón tay không tự chủ bắt lấy ngón út đang làm lo/ạn, bọc ngón tay thon dài có bọc lớp chai mỏng trong đó, ấm áp lại hữu lực.

Tôi nghe Phó Tự nhẹ giọng cười, đó là một loại niềm vui, không nhịn được cười tr/ộm.

Dư quang len lén liếc nhìn lại, đèn đường xung quanh cũng có chút xa nhau.

Nhìn từ góc độ này, gương mặt hắn chìm trong bóng tối, ánh đèn vàng ấm áp lơ lửng rơi lên mặt, chiếu lên những đường cong dịu dàng.

Ngay cả vẻ mặt hắn nhìn cũng dịu dàng quyến luyến.

Ngón tay hắn nhúc nhích trong lòng bàn tay tôi, cõi lòng tôi tựa như bị cào nhẹ.

Đúng lúc tim đang rung động, tôi nghe hắn nhẹ nhàng hỏi.

"Tứ Tinh, nếu như tôi theo đuổi cậu thì cậu có đồng ý không?"

Vốn tôi còn đang định mạnh miệng, nhưng lời đến miệng lại chỉ biến thành——

"Xem biểu hiện của cậu."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Một tờ giấy sai lầm

Chương 6
Đích tỷ cùng người tư định chung thân. Vừa lúc Thái tử tuyển phi, đích tỷ không muốn nhập cung, tay run một cái, vết mực làm bẩn tên họ. Chẳng ngờ, nội quan của Thái tử cầm thánh chỉ, chỉ đích danh muốn thứ nữ nhà họ Lục nhập cung làm Thái tử phi. Kiếp trước, ta ngây ngô nhập Đông cung. Chẳng ngờ lại được Thái tử sủng ái. Một ngày về thăm nhà, vinh hiển tột bậc. Vừa khéo đụng phải đích tỷ về nhà than khổ. Nàng nhìn Thái tử, lệ rơi đầy mặt: "Hóa ra là chàng." Đêm đó, nàng gieo mình xuống hồ. Ta mới hay, Thái tử đã nhận lầm người. Người ôm lấy thi thể đích tỷ, thần sắc lạnh nhạt: "Chính là ngươi, khiến chúng ta âm dương cách biệt." Từ đó, trong tường cao gạch đỏ, ta chịu đủ mọi nhục nhã. Mở mắt lần nữa, ta thấy tay cầm bút của tỷ tỷ khựng lại. Liền vội vàng tiến lên: "Tỷ tỷ, chữ đã bẩn rồi, hãy viết lại tờ khác đi."
Cổ trang
Nữ Cường
Ngôn Tình
1
Hàn Sinh Thự Chương 8
Bánh Trôi Chương 6