Âm Phượng Hoàn Sào

Chương 6

15/09/2025 09:10

Nhìn thấy cuộn tóc dài quái gở ấy, tôi lập tức mất sạch cảm giác ngon miệng.

Mẹ biến sắc, nhưng không nói một lời, chỉ lẳng lặng bưng bát mì đi đổ trước chuồng gà, sau đó quay lại dặn tôi:

“Đi ngủ sớm đi, đừng nghĩ ngợi nhiều. Sáng mai phải ra huyện bắt tàu sớm.”

Bà lại cắm thêm hương trước bàn thờ Táo Quân ở đầu phản và Thần Môn sau cửa.

Tôi cũng không dám hỏi nữa, chỉ nằm vật xuống. Nhưng trong lòng như có tảng đ/á đ/è nặng: Rốt cuộc người ch*t là ai?

Tôi vốn chưa từng gây th/ù chuốc oán với ai, tại sao mẹ lại sợ hãi đến thế?

Cả ngày ngồi tàu, rồi đi bộ hai chục dặm về nhà, người tôi mệt rã rời. Dù trong đầu còn ngổn ngang suy nghĩ, tôi vẫn nhanh chóng thiếp đi.

Trong cơn mơ màng, tôi bỗng cảm thấy ngọn đèn dầu trong nhà sáng rực lên.

Xào xạc…

Có một bóng người đang ngồi dưới ánh đèn, quay lưng về phía tôi, đầu cúi gằm, không rõ đang làm gì.

Tôi đảo mắt nhìn quanh phản — cha, mẹ, Tiểu Dũng vẫn ngủ say.

Vậy bóng người đó là ai?

Tôi nghiêng người nhìn kỹ hơn, thì bóng dáng kia đã biến mất.

Nghĩ chắc mình hoa mắt, lại đoán có lẽ mẹ quên tắt đèn, tôi bèn trèo xuống phản.

Tôi khom người thổi tắt đèn.

Ngay khoảnh khắc ánh sáng tắt phụt —

Một khuôn mặt đột ngột xuất hiện trong bóng tối.

“Hì… hì… hì…”

Âm thanh khe khẽ, không biết là khóc hay cười, nhưng chói tai như kim đ/âm thẳng vào màng nhĩ.

Chưa kịp nhìn rõ, khuôn mặt ấy đã tan biến như khói.

Trong bóng tối, tim tôi đ/ập dồn dập. Tôi tự trấn an mình chắc chỉ là ảo giác, vội vàng cầm diêm châm lửa.

Lòng hoảng lo/ạn, tay run bần bật. Hai que diêm liên tiếp g/ãy ngang chưa kịp ch/áy. Càng cuống, tôi càng run, liền cầm một lúc ba que quẹt mạnh.

Rẹt!

Ngọn lửa bùng sáng, tôi đưa tay về phía đèn dầu định châm lại.

Phù!

Một luồng hơi lạnh buốt, tanh nồng thổi thẳng vào mặt. Ngọn lửa lập tức tắt ngúm.

Rõ ràng, có thứ gì đó cố ý thổi tắt lửa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con Trai Tiễn Ta Về Tây Phương, Cả Phủ Đệ Hối Hận Không Kịp

Chương 8
Sau thời gian dài lâm bệnh, con trai tôi hầu hạ bên giường, nhưng lại nghe lời gièm pha mà tự tay đút thuốc độc cho tôi. Hắn nhìn tôi vật vã ngã quỵ, trong mắt không chút kinh hoàng, ngược lại còn thở phào nhẹ nhõm: "Tô di nương nói rồi, bệnh lao của ngươi có thể lây nhiễm, chỉ có uống vị thuốc này mới không truyền sang phụ thân và ta." "Mẫu thân, ngươi đã bệnh nặng thế này, đáng lẽ nên sớm nhường lại chính viện, đừng có chiếm chỗ mãi khiến phụ thân phiền lòng." Rèm cửa bị vén lên, phu quân của tôi là Chu Yến, ôm eo người thiếp đứng ngay cửa. Hắn nhìn tôi nằm dưới đất, ánh mắt đầy ghê tởm: "Thế tử độc ác như vậy, người đâu bắt hắn lại tống giam!" Chu Thừa Ngọc mặt mày kinh hãi: "Phụ thân, con đang giúp ngài trừ phiền não mà!" Đứa con trai không biết rằng, mọi hành động của hắn chỉ là tạo thế cho Chu Yến. Hắn ta sớm đã muốn trừ khử đích tử của chính thất, dọn chỗ cho con ngoại thất lên ngôi thế tử. Tôi lau khóe miệng, không hề biện hộ một lời cho Chu Thừa Ngọc. Đợi khi hắn bị lôi đi, tôi lạnh lùng nói với Chu Yến: "Ta có thể nhường chỗ cho các ngươi." "Nhưng huynh trưởng của ta sắp trở về, ngươi tốt nhất nên chuẩn bị đón nhận cơn thịnh nộ của hắn."
Cổ trang
Nữ Cường
Sảng Văn
6
Chỉ Lan Chương 8