Nhất Niệm Vĩnh Hằng

Chương 1042: Thành Khôi Hoàng (Thượng)

05/03/2025 15:16

Cả thành Khôi Hoàng từ trên xuống dưới dùng vị trí Khôi Hoàng làm đầu n/ão, Đại Thiên Sư siêu nhiên, sau đó là bốn đại Thiên Vưong, mười Thiên Công và một trắm lẻ tám Thiên Hầu!

Trong đó mỗi một vị Thiên Vưong đều có mười Thiên Hầu, không có Thiên Công, như Vô Thường Công có thể gọi là Địa Công, mặc dù địa vị trên Thiên Hầu nhưng kém Thiên Công không nhỏ.

Thiên Công đại biểu mười Thiên Nhân đại viên mãn mạnh nhất Man Hoang, mười người này chính là một trong những nội tình của Khôi Hoàng, về phần sáu mươi tám Thiên Hầu cũng ở lại trong thành Khôi Hoàng.

Ngay cả thành Khôi Hoàng là thành trì lớn nhấc trong Man Hoang, nơi này cũng phân chia cao thấp, trên thành Khôi Hoàng là một tòa thiên không thành, đó chính là hoàng cung.

Bốn phía hoàng cung là thiên môn trấn thủ tứ phưong, được ngàn vạn con dân dưới thành nhìn lên.

Từ khi Đại Thiên Sư hiệp thiên tử lệnh chư hầu, tứ đại Thiên Vưong không dễ dàng tới thành Khôi Hoàng, Đại Thiên Sư ra lệnh quân đoàn của bọn họ nhất định phải đóng quân nghe lệnh ở bốn phía thành Khôi Hoàng

Trong đó phía tây thành Khôi Hoàng chính là khu vực của thành Cự Q/uỷ, thống lĩnh quân đoàn này chính là con gái Chu Tử Mạch của Cự Q/uỷ Vưong.

Về phần Chu Tử Mạch, Bạch Tiểu Thuần không nghe được nhiều tin tức trong thành Cự Q/uỷ, chỉ biết rõ tính tình của nàng không hợp với Cự Q/uỷ Vương, từ sớm đã rời khỏi thành Cự Q/uỷ ra nòoài tu hành, về phần sau này trở thành đại thống lính và qu/an h/ệ với Cự Q/uỷ Vương thế nào cũng không phải tầng dưới chót có thể biết được.

- Từ đó thấy rõ tính cách Chu Tử Mạch rất phản nghịch, hừ hừ, con nhóc như thế mà hiểu lĩnh quân gì chứ, ta đường đường Vạn phu trưởng, lúc này còn lĩnh quân tốt hơn nàng.

Bạch Tiểu Thuần thở dài, hắn rất buồn bực và bất đắc dĩ.

Còn các tin tức khác, thời gian của Bạch Tiểu Thuần quá ít, hắn cũng không tìm được, từ biểu hiện của Vô Thường Công trước mắt, hắn rất bất mãn khi bị Bạch Tiểu Thuần xem như sai vặt đưa tiễn đi thành Khôi Hoàng, mặc cho Bạch Tiểu Thuần hỏi như thế nào, hắn đều nhắm mắt không nói, chỉ thôi phát Q/uỷ Vương Chu bay đi thật nhanh.

Thành Cự Q/uỷ cách thành Khôi Hoàng mà nói không tính là xa, cho dù như thế Vô Thường Công phải xuất toàn lực gia trì Q/uỷ Vương Chu suốt mấy tháng mới dần dần tới gần phạm vi thành Khôi Hoàng.

Đó là dựa vào Thiên Nhân chi lực, nếu đổi thành Bạch Tiểu Thuần đi, tiêu hao linh lực chính là vấn đề lớn, cho dù dùng h/ồn dược thay thế thời gian cũng tiêu hao quá nhiều, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là dọc theo con đường này, Bạch Tiểu Thuần phát có vài chục khu vực nguy hiểm.

Cho dù là dị thú sinh hoạt trong Man Hoang hay khồn triều tràn ngập khí tức t/ử vo/ng đều làm Bạch Tiểu Thuần kinh hãi không thôi, h/ồn triều còn dễ nói, chính là đám dị thú đã làm hắn kinh hãi không nhỏ.

Đoạn đường này hắn nhìn thấy một gốc cây khô, gốc cây này cao vài chục vạn trượng, mặc dù nhìn như ch*t héo nhưng thực tế lại có thể di động, thôn phệ tất cả những tồn tại tiến vào lĩnh vực của nó.

Có một con cự thú như hà mã, nhìn nó như ngọn núi nhỏ, lúc ngủ say nghe tiếng nó lẩm bẩm giống như thiên lôi ảnh hưởng tới bầu trời, hư vô trong phạm vi ngàn dặm vặn vẹo.

Càng có một đám hung cầm toàn thân hư thối truy kích Q/uỷ Vương Chu mấy ngày, lúc này mới không cam lòng rời đi.

Đủ loại dị thú làm Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy cũng sợ hãi, thậm chí hắn còn nhìn thấy một đám vân thú thật lớn, cho dù Vô Thường Công nhìn thấy cũng biến sắc, toàn lực ứng phó mới miễn cưỡng tránh đi.

Còn có một lần Bạch Tiểu Thuần nhìn thấy mặt đất phía dưới là màu trắng, đây không phải là tuyết, nhìn kỹ chính là biển xươ/ng cốt màu trắng vô biên vô tận, chúng lại đang dị động, từ uy áp của biển xươ/ng cốt tỏa ra dọa Vô Thường Công sợ hãi sắc mặt tái nhợt, dường như hắn dùng th/ủ đo/ạn nào đó làm khí tức Q/uỷ Vương Chu biến mất, sau khi dừng trên bầu trời mấy ngày mới làm biển xươ/ng cốt biến mất vô tung, lúc này mới bỏ chạy thật nhanh.

Nhìn hình dạng mặt đất khác biệt, cương phong thổi tới, có kinh nghiệm trải qua đoạn đường này làm Bạch Tiểu Thuần ý thức được Man Hoang quá lớn, nếu không có Truyền Tống Trận, như vậy yêu cầu tu vi thấp nhất là Thiên Nhân Cảnh mới có thể đi.

Sắc mặt Vô Thường Công càng ngày càng khó coi khi gặp các loại hung hiểm, trong lòng của hắn cực kỳ bất mãn, cũng bởi vì một câu của Cự Q/uỷ Vương, cũng bởi vì Bạch Hạo không dùng truyền tống trận, kết quả liên lụy tới Thiên Nhân như hắn phải theo hộ tống trên đường.

Cũng cảm khái Bạch Hạo có vương ân cuồn cuộn, t/âm th/ần Vô Thường Công phiền n/ão nhưng không có chỗ phát tiết, chỉ có thể không nhìn Bạch Tiểu Thuần.

Bạch Tiểu Thuần cũng biết mình liên lụy tới Vô Thường Công, trên đường đi nhiều lần chủ động hòa hoãn qu/an h/ệ, mặc dù tác dụng không lớn nhưng nội tâm Vô Thường Công cũng tốt hơn một ít.

Rốt cuộc vào ngày hôm nay, Q/uỷ Vương Chu như cầu vồng xuyên thấu bầu trời, Bạch Tiểu Thuần đứng trên Q/uỷ Vương Chu nhìn thấy một tòa thành hùng vĩ lớn hơn thành Cự Q/uỷ gấp nhiều lần xuất hiện phía chân trời.

Tòa thành này lớn hơn vài chục thành Cự Q/uỷ, nó nằm sừng sững trên thảo nguyên, tường thành rêu phong tỏa ra uy áp khủng khiếp, càng có vô số cấm chế giống như khóa ch/ặt thời không, trấn áp số mệnh nơi này.

Ngũ hành chi lực bị dẫn dắt, lôi đình tia chớp bị áp chế trở thành phụ gia của tòa thành, nó giống như thái cổ hung thú nghỉ lại trên mặt đất.

Trong tòa thành này có vô số tòa tháp cao hùng vĩ, trên đỉnh những tòa tháp này là thủy tinh cầu to lớn, những thủy tinh cầu này phong ấn sương m/ù màu tím, chúng không ngừng quay cuồ/ng, khi thì hóa thành tia chớp, khi thì hóa thành cự nhãn, biến đổi thất thường!

Hùng thành như thế có nhiều sinh cơ càng khó có thể hình dung, khoảng cách rất xa, Bạch Tiểu Thuần cảm nhận được khí huyết trong tòa thành nồng đậm đến mức tận cùng.

- Trong nơi này có bao nhiêu người?

Bạch Tiểu Thuần kinh hãi, ánh mắt của hắn nhìn sang bầu trời tòa thành, trên bầu trời còn có một tòa thành đang lơ lững.

Tòa thành này nhỏ hơn một chút, toàn thân của nó có màu vàng cùng bá ý cuồn cuộn, hoàn toàn không phù hợp với bốn phía, dường như có thể trấn áp cả Man Hoang.

Hư không chung quanh không ngừng sụp xuống, dường như nó không cùng thời không và thiên địa với nơi này, kim quang óng ánh giống như mặt trời thật lớn.

Nó giống như chiến tranh bảo lũycũng là hoàng cung của Khôi Hoàng.

Chung quanh tồn tại tám hòn đảo, trên tám hòn đảo đều có cầu vồng, sương m/ù lượn lờ như hộ vệ quanh hoàng cung, thủ vệ vô cùng sâm nghiêm!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lời Chưa Tỏ

Chương 13
Tôi giả trai cong thành thẳng để được bao nuôi, đến tháng thứ ba thì bạch nguyệt quang của Kim Chư về nước. Còn anh ta lại bị điều sang Nam Phi. Trước khi đi, anh ta dặn đi dặn lại tôi: “A Tuần tính cách hướng nội. Nếu em ấy có yêu cầu gì, cậu nhất định phải đáp ứng.” Tôi lập tức gật đầu đồng ý. Tuần đầu tiên anh ta rời đi, Văn Tuần dọn vào phòng ngủ của tôi, tôi không dám từ chối. Nửa tháng sau, anh ấy tỏ tình với tôi. Tôi do dự hai giây rồi đồng ý. Về sau, Kim Chư gọi điện hỏi thăm tình hình của bọn tôi. Văn Tuần khẽ vỗ lên eo tôi, giọng điệu mập mờ: “Anh yên tâm, cậu ấy hầu hạ tôi… rất tốt.”
152
6 Ngọc Tẩy Nữ Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trọng Sinh Trở Lại, Alpha Cũ Và Bé Con Đều Là Của Tôi

8
Năm thứ năm kết hôn với Kỳ Liên Hách, tôi phát hiện một tấm ảnh gia đình. Trong ảnh, anh ôm một Omega, trong lòng người kia còn có một đứa bé, đường nét mày mắt giống anh đến ba phần. Tôi là Beta, xác suất mang thai chỉ có một phần một trăm nghìn. Tôi rất bình tĩnh đề nghị ly hôn với anh, nào ngờ trên đường đi ly hôn lại gặp tai nạn xe. Tôi chết rồi lại sống lại, quay về thời đại học. Lần này, đối mặt với Kỳ Liên Hách, tôi phát huy đến cực hạn sự ngang ngược kiêu ngạo của một thiếu gia nhà giàu, khiến anh triệt để trở thành một con chó phía sau tôi. “Kỳ Liên Hách, anh có thôi đi không? Một ngày không nhắc chuyện con cái bên tai tôi là anh chết à?” Khi Kỳ Liên Hách lần thứ N cố ý vô tình nhắc đến trẻ con trước mặt tôi, tôi đá đổ thùng rác, trút hết cơn giận đã kìm nén từ lâu lên người anh. Kỳ Liên Hách im lặng vài giây, cúi người thu dọn rác, vừa dọn vừa buồn bực xin lỗi. “Xin lỗi, Tiểu Bùi, tôi không biết em bài xích chuyện này đến vậy.” “Mẹ kiếp, trước khi kết hôn tôi đã nói với anh rồi, tôi không thích trẻ con.” “Anh muốn có con thì đi tìm Omega đi, tôi có cầu xin anh kết hôn với tôi đâu.”
ABO
Boys Love
0