Cái Gọi Là Độ Tương Thích

Chương 8

26/05/2026 20:59

"Không ăn uống đàng hoàng, thức khuya, không chịu rèn luyện thân thể, lại còn lướt tinh võng liên tục suốt mười bốn giờ đồng hồ. Phương Chấp, em nói xem em có ngoan không hả?"

Alpha đếm từng "tội trạng" một, rõ ràng là rất ít khi có mặt ở nhà, nhưng từng cử động nhỏ của tôi đều không thoát khỏi sự giám sát của anh.

"Em..." Nhịp thở bắt đầu trở nên dồn dập, hai gò má ửng hồng.

Cái cảm giác bị kiểm soát trọn vẹn trong lòng bàn tay này, tựa như tấm kính bị đ/ập vỡ nát lan tràn ra những vết nứt hình mạng nhện chi chít, uốn lượn, ăn sâu vào trong, cho đến khi mọi rào cản ngăn cách đều bị triệt tiêu.

Tôi cúi thấp cần cổ, ôm lấy cánh tay của Lê Túc, ngoan ngoãn tuân phục thốt lên: "Em sai rồi."

"Không, em căn bản không hề nhận ra lỗi lầm của mình."

Tim tôi thắt lại, bị Alpha đẩy ra, lồng ngựk bỗng chốc trở nên trống rỗng.

Hoảng hốt vươn tay muốn níu anh lại, nhưng đối phương lại ném cho tôi một tập tài liệu, ánh mắt hờ hững lạnh nhạt như vô vàn chiếc kim nhọn đ/âm xuyên qua da th!t.

Tập tài liệu kia tôi mới liếc mắt quét qua một cái, đã như phải bỏng mà ném vội xuống đất.

"Em, em chỉ nghĩ một chút thôi... em không có..."

Lê Túc ép sát từng bước, lời lẽ lạnh lùng cứng rắn giáng xuống: "Cải tạo pheromone Omega, Phương Chấp, ai cho phép em làm thế? Em có biết kỹ thuật này không chỉ vi phạm pháp luật mà còn có x/ác suất gây t/ử vo/ng và t/àn t/ật hay không?"

Thân thể tôi đang r/un r/ẩy, nhưng đại n/ão lại không thể kh/ống ch/ế mà trả lời lại:

[Tôi biết, tôi đều biết cả, nhưng tôi chỉ muốn có thể tương thích với Thượng tướng hơn thôi, tôi thì có lỗi gì chứ? Ban đầu lý do cầu hôn của anh chẳng phải cũng là do pheromone tương thích ở mức độ cao sao!]

Hàng mày của Alpha nhíu ch/ặt, anh ôm riết lấy tôi, thì thầm bên tai: "Hay là nói, em muốn mang trên người tuyến thể tàn phế, mỗi ngày nếu thiếu đi pheromone của Alpha là không thể sống nổi, mỗi ngày đều phải khóc lóc r/un r/ẩy c/ầu x/in tôi thương xót em thêm một chút?"

Tôi chưa bao giờ nhìn thấy một Lê Túc bừng bừng lửa gi/ận như vậy, nhưng khi nghe anh nói ra những lời này, sự hưng phấn ẩn sâu tận đáy lòng lại từ từ bốc ch/áy, khiến các dây th/ần ki/nh của tôi bắt đầu nóng bỏng nhảy múa.

[Đúng thế, chính là như vậy. Nếu như không bị phát hiện, thì tôi sẽ làm thế thật đấy. Nếu sống mà không chiếm được một vị trí trong lòng anh, vậy thì tôi thà tan biến đi còn hơn, vì anh mà tan biến!]

Trông tôi hệt như không thể chịu đựng nổi nữa, nước mắt trào ra: "Xin anh, đừng nói nữa... Em chỉ muốn tương thích với anh hơn thôi..."

Lê Túc lắc đầu, giọng điệu vô cùng chắc chắn: "Không có, không một ai có thể tương thích với em hơn tôi cả."

Chóp mũi tôi cay xè, nước mắt tuôn rơi như vỡ đê.

Lê Túc lau đi nước mắt cho tôi, nhưng giọng điệu vẫn cứng rắn như cũ: "Phương Chấp, em là người bạn đời hợp pháp của tôi, tôi là Alpha của em, tôi có quyền quản thúc em."

"Nói cách khác, nếu em làm tổn thương thân thể của bản thân, cũng đồng nghĩa với việc đang làm tổn thương tôi, em hiểu chưa?" Trong đôi mắt đen thăm thẳm của đối phương, cũng toát ra một tia đi/ên cuồ/ng quen thuộc.

"Tôi sẽ từng chút từng chút một dạy bảo em, bước đi trên con đường đúng đắn."

"Bây giờ, đi qua ghế sô pha."

"Quay lưng về phía tôi, năm mươi cái, hy vọng em sẽ ghi nhớ kỹ nỗi đ/au này."

Trái tim đ/ập dồn dập đến quá tải, mặt nóng bừng không tả nổi.

"Một, cảm ơn anh, hai, cảm ơn anh..."

Mồ hôi nóng hổi rịn ra trên trán, cơ thể không kh/ống ch/ế được mà r/un r/ẩy bần bật.

Rõ ràng là sự trói buộc, là răn dạy, là đớn đ/au, thế nhưng lại khiến cõi lòng tôi vô cùng an tâm, tình yêu và sự ỷ lại cứ thế nảy nở.

Cuối cùng, tôi nức nở thề thốt: "Em hứa là em sẽ ngoan." Chỉ cần anh hứa sẽ không bỏ rơi em, em nhất định sẽ không phát đi/ên.

Lê Túc ôm trọn tôi vào lòng, từng nhịp từng nhịp vỗ về lưng tôi: "Được, tôi cũng hứa với em."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
2 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
12 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm