SERIES ĐÔI MẮT ÁC MA

TÌNH SÂU VỮNG NHƯ VÀNG - CHAP 6

14/04/2026 15:33

Chiếc SUV lao vun v.út trên đại lộ, cũng may đang là nửa đêm nên đường xá thưa thớt xe cộ.

"Đuổi thế này thì sao mà kịp?" Triệu Quang Hào hạ kính xe nhìn ra ngoài, "Chẳng biết bọn họ chạy đi đâu rồi. Cảnh sát các người không có định vị à?"

Vương Doanh nhìn anh ta bằng ánh mắt cạn lời: "Pháp y đi định vị Đội trưởng Hình sự, anh nghĩ cái gì vậy?"

"Không cần phiền phức thế đâu." Tôi lặng lẽ tháo chuỗi hạt Thiên Châu trên cổ tay xuống, chỉ về một hướng: "Phía kia."

Hứa T.ử Dương không chút nghi ngờ, nhấn mạnh chân ga: "Ngồi cho vững đấy!"

Sau một hồi phóng đại lộ, khi chúng tôi đuổi kịp thì Khúc Giang Đình và Lê Thanh đang kịch chiến với gã đàn ông kia. Triệu Quang Hào nhìn tôi đầy thán phục: "Khá đấy, giờ cảnh sát các cô thần thông thế sao? Không cần định vị cũng truy vết được?"

Tôi không đáp lời anh ta, lẳng lặng bước về phía trước. Tôi đương nhiên biết, bởi vì sau khi tháo chuỗi hạt ra, tôi đã nhìn thấy. Tôi nhìn thấy luồng á/c ý kinh h/ồn bạt vía trên người đối phương.

Bằng đôi mắt "Cực á/c Chi Đồng" có thể nhìn thấu khí tức tội lỗi này.

12.

Khúc Giang Đình và Lê Thanh đã quần đấu với đối phương hồi lâu, cả hai đều mệt đến thở hồng hộc, trong khi gã đàn ông kia vẫn tỏ ra vô cùng dư sức. Những vết thương trên người hai anh bắt đầu tăng lên, m.á.u tươi dần thấm đỏ vạt áo.

Vương Doanh thấp giọng hỏi tôi: "Ánh mắt gã này trông không đúng lắm, có phải có vấn đề gì không?"

Đương nhiên là có vấn đề. Gã này bị q/uỷ ám rồi. Phía sau hắn có một hình nhân không rõ mặt mũi đang thao túng, khí tức rất giống với làn sương đen tôi thấy ở khu nhà Lâm Thần. Luồng linh áp của hình nhân kia quá đỗi tanh nồng và đ/áng s/ợ, thứ uy áp khủng khiếp đó không phải là kẻ nửa mùa như tôi có thể đối phó. Cách tốt nhất lúc này là rút lui.

Nhưng nhìn bộ dạng của Khúc Giang Đình và Lê Thanh thì rõ ràng họ không phải hạng người dễ dàng bỏ cuộc. Chỉ còn cách nghĩ mẹo khác thôi. Hiện trường chỉ có Vương Doanh biết thân phận của tôi, tôi thì thầm với cô ấy: "Gã này bị thứ gì đó nhập rồi, chúng ta không đối phó nổi đâu. Nghĩ cách đưa Đội trưởng Khúc và Lê Thanh đi ngay."

Vương Doanh vốn là người trời không sợ đất không sợ, x.á.c c.h.ế.t đ/áng s/ợ đến đâu cô ấy cũng chẳng nhíu mày, duy chỉ có sợ q/uỷ. Nghe nói gã kia bị nhập, cô ấy rùng mình một cái: "Thứ gì? Không lẽ là... 'A Phiêu' (m/a) sao?"

"Không phải." Tôi trấn an cô ấy, "Lát nữa tôi sẽ ra tay đ.á.n.h ngất hai anh ấy, cậu và Hứa T.ử Dương lo đưa người đi."

Vương Doanh hỏi: "Bọn tôi đi rồi, còn cậu thì sao?"

Tôi đáp: "Yên tâm, tôi tự có cách."

Vương Doanh có một sự tin tưởng m/ù quá/ng vào tôi, cô ấy chẳng mảy may nghi ngờ mà đi sắp xếp cho nhóm Hứa T.ử Dương chuẩn bị. Chớp lấy một kẽ hở, tôi hít sâu một hơi rồi lao v.út ra.

Khúc Giang Đình và Lê Thanh vốn đã kiệt sức, đang nghĩ bụng chắc hôm nay phải bỏ mạng tại đây, không ngờ tôi đột ngột xông tới. Lê Thanh định đẩy tôi ra sau, nào ngờ một mùi hương kỳ lạ xộc vào mũi, anh ấy lập tức mất đi tri giác. Tiếp đó, Khúc Giang Đình cũng lịm đi.

"Mau đưa họ đi!" Tôi dùng hết sức bình sinh, vừa lôi vừa đ/á đưa hai tên đàn ông to x/ác ra ngoài. Hứa T.ử Dương không dám chậm trễ, vác người lên xe lao v.út đi. Nhìn chiếc xe chạy xa dần, tôi mới dám thở phào.

"Tại sao... ngươi dám phá hỏng chuyện của ta!" Sau lưng, gã đàn ông chậm rãi tiến lại gần, luồng hơi lạnh lẽo phả vào gáy.

Tôi cứng đờ người quay lại, gượng gạo nở một nụ cười: "Ngươi nuốt quá nhiều sinh khí rồi, nuốt nữa sẽ n/ổ bụng mà c.h.ế.t đấy, ta là đang c/ứu ngươi đó."

Gã đàn ông có vẻ càng gi/ận dữ hơn, thất khiếu (bảy lỗ trên mặt) bốc ra khói đen kịt lao về phía tôi.

Siết c.h.ặ.t chuỗi Thiên Châu, tôi lớn tiếng niệm chú: "Huyền Vũ Đại Đế tại trước mặt, Thần về miếu, Q/uỷ về m/ộ, yêu m/a q/uỷ quái về núi rừng, Huyền Vũ Chân Quân cấp cấp như luật lệnh!"

Viên Thiên Châu phát ra ánh sáng trắng ch.ói lòa b.ắ.n thẳng về phía gã đàn ông, đêm đen sáng rực như ban ngày. Hắn bị trúng đò/n vào mắt, ôm mặt gào thét t.h.ả.m thiết. Tôi lập tức vắt chân lên cổ mà chạy. Dán bùa Thần Hành lên hai chân, tôi hoàn toàn không dám ngoái đầu, liều mạng lao về hướng nhà mình.

Chạy ròng rã suốt bốn mươi phút, thấp thoáng thấy tàn cây kiểng trong viện, lòng tôi vừa kịp buông lỏng thì phù chú cũng hết tác dụng. Đúng lúc này, một luồng gió dữ ập tới sau gáy, ngay sau đó là cảm giác lạnh ngắt ở l.ồ.ng n.g.ự.c.

Tôi kinh ngạc cúi đầu, nhìn thấy một bàn tay xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c mình, trong lòng bàn tay đó là một trái tim đỏ tươi đang đ/ập phập phồng.

"Tiểu Bát nói đúng thật... khụ khụ!" Tôi phun ra một ngụm m.á.u lớn, "Đừng có tùy tiện nhặt đồ về nhà, sớm muộn gì cũng xảy ra chuyện..."

Tôi từ từ đổ gục xuống đất, khoảnh khắc mí mắt khép lại, tôi thấy gương mặt cười đắc thắng của gã đàn ông và bóng dáng Tiểu Bát đang đi/ên cuồ/ng lao tới.

13.

Tất nhiên là tôi không c.h.ế.t rồi, cuối cùng vẫn là Tiểu Bát c/ứu tôi.

Nghe Vương Doanh kể lại, Tiểu Bát thấy tôi bị m.ó.c t.i.m thì tức khắc "n/ổ tung", cậu ấy tẩn cho gã đàn ông và tên Q/uỷ sứ kia một trận thừa sống thiếu c.h.ế.t, sau đó còn xuống đại náo Địa phủ, ép Diêm Quân phải thả h/ồn tôi về, lại còn bắt Thôi Phán quan lắp lại trái tim cho tôi.

"Nghe nói, Thôi Phán quan có bỏ chút đồ vào trong tim cậu." Vương Doanh ra vẻ bí hiểm, "Nói là để hộ thân bình an."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khi Nho Chín

Chương 13
Tôi thích Tống Thời Niên, bạn thân của anh trai tôi. Tôi theo sau lưng anh suốt 2 năm, anh vẫn hoàn toàn dửng dưng. "Anh lớn hơn em 7 tuổi, trong mắt anh, em vẫn chỉ là một đứa trẻ." "Anh chỉ coi em như em trai thôi." “Em không phải là kiểu người anh thích.” Tôi luôn cho rằng anh thích mình, chẳng qua vì áp lực khoảng cách tuổi tác nên mới kiềm chế, nhẫn nại. Cho đến khi xe của tôi bị tông trúng, lúc gọi điện thoại cho anh để được an ủi, trước mắt tôi đột nhiên xuất hiện một dòng bình luận: [Thụ pháo hôi này buồn cười quá, hắn tưởng giả vờ đáng thương là có thể làm nam chính mềm lòng sao? Mơ đẹp thật đấy.] [Bạch nguyệt quang của nam chính sắp về nước rồi, thụ bảo bối chín chắn, quý phái nhà chúng ta mới là gu của nam chính. Chẳng bù cho thụ pháo hôi, ngày nào cũng quần jean áo phông, ăn mặc như học sinh cấp 2, nam chính coi hắn như em trai đã là nể mặt hắn lắm rồi.] [Đã thế hắn còn nghĩ nam chính thích mình nữa chứ, rốt cuộc là uống bao nhiêu rượu rồi vậy? Uống đến mức phát bệnh hoang tưởng luôn rồi.] [Mong chờ cảnh hắn tiếp tục đeo bám, làm tổn thương thụ bảo bối, rồi bị nam chính tống vào tù, ha ha ha.]
231
3 Đắm Hải Chương 16
4 Lễ Vụ Chương 11
6 Tư Nam Chương 9
7 Mệnh đã định Chương 12.
11 Lãng Tử Quay Đầu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm