Trùng Số

Chương 7

07/10/2025 15:35

Nhưng niềm vui trong thế giới mạng chẳng kéo dài được lâu.

Kể từ sau buổi ăn hôm đó, sếp bắt đầu thay đổi — mà là thay đổi theo hướng rất lạ.

Trước đây tôi luôn cho rằng hắn là “0”, vì một lần đến phòng làm việc của hắn, tôi phát hiện trong tủ kính dưới bàn đầy ắp nước hoa: đủ thương hiệu, đủ mùi hương, thậm chí hơn nửa số đó là những loại tôi từng giới thiệu trên mạng.

Nếu không phải hắn bận tối ngày, tôi còn tưởng hắn là fan cứng theo dõi tôi livestream để m/ua giống nữa.

Chính vì chuyện đó, tôi mới mặc định rằng hắn là “0”.

Nhưng dạo gần đây, hắn lại dần có những biểu hiện… ngược lại.

Áo sơ mi đổi thành áo thun, dù chỉ toàn màu đen và xám.

Tay đeo vòng, cổ đeo dây, thậm chí còn có cả… vòng cổ.

Rõ ràng, có gì đó không đúng rồi.

Hắn bắt đầu ăn kiêng.

Đồ cay, đồ cứng đều không đụng tới, phần lớn thời gian chỉ ăn cháo loãng hoặc đồ mềm.

Ngay cả trong văn phòng, hắn còn để sẵn một quả bóng yoga, rảnh rỗi là nằm lên tập giãn cơ.

Thật đáng x/ấu hổ!

Một “bé 0” như hắn còn cố gắng đến thế, còn tôi – người luôn miệng nói vì tình yêu sẽ làm “1” – lại chẳng có hành động gì ra h/ồn.

Đã vậy, hắn còn trả cho tôi lương gấp mười lần.

Tôi sao có thể phụ lòng hắn được chứ?

Buổi tối, tôi nhắn tin cho bạn mạng.

Tiểu Âu emo: [Có cách nào nhanh thành “1” không? Gấp lắm rồi!]

Tắm xong quay lại, vừa hay nhận được tin nhắn phản hồi.

Nỗi phiền muộn của top nhỏ: [Xảy ra chuyện gì rồi? Đừng hoảng, từ từ nói, tôi giúp cậu nghĩ cách.]

Lời của cậu ấy như có tác dụng trấn an, khiến tôi đang rối bời cũng dần bình tĩnh lại.

Tôi kể hết mọi chuyện những ngày gần đây, rồi hỏi:

[Người yêu tôi chăm chỉ vậy, cậu nói xem, có khi nào hắn phải lòng huấn luyện viên rồi định đ/á tôi không? (Pha Lê rơi lệ.jpg)]

[…]

[Cậu nghi ngờ hắn là “0” chỉ vì hắn trữ nước hoa trong văn phòng thôi á?]

[Ừa~]

[Thế thì hơi gượng ép đấy.]

[Sao lại gượng ép? Trong giới mình “0” nhiều hơn “1”, chỉ có “0” mới muốn xịt thơm để thu hút người khác, chứ “1” nào lại làm thế!]

[…]

[Chưa chắc đâu.]

[Thôi nào, chuyện đó không quan trọng! Đừng nghi ngờ giới tính người ta nữa, coi chừng còn chưa kịp chứng minh thì hắn đã bị người khác hốt mất. Giờ nghĩ cách giúp tôi đi.]

[Cậu huấn luyện viên kia đẹp trai lắm à?]

[???]

[Có liên quan gì đâu?]

[Hỏi cho biết. Sao cậu không nghi hắn bị người khác trong phòng gym c/ưa, lại chỉ nghi hắn với huấn luyện viên của cậu?]

???

Được rồi, chiều lòng bạn mạng là tôn chỉ làm người tốt của tôi.

[Đẹp lắm. Huấn luyện viên tôi là người đẹp nhất phòng gym, giọng lại còn hay.]

[Có đẹp bằng bạn trai cậu không?]

[Không.]

[Giọng có hay bằng hắn không?]

Tôi bắt đầu thấy câu hỏi của bạn mạng hơi kỳ kỳ.

[Cũng không.]

[Vậy thì tránh xa huấn luyện viên ra, đừng liên hệ nữa.]

[…]

[Này, tôi nhờ cậu nghĩ cách, chứ không phải lên lớp tôi nhé. Tôi quen ai, liên lạc với ai thì liên quan gì đến cậu? Cậu đâu phải bạn trai tôi.]

[Xin lỗi, tôi lỡ lời.]

[Thôi, tha cho cậu.]

[Nhưng này—]

[Sao?]

[Có khi nào… bạn trai cậu thật ra là “1”?]

[Không thể nào.]

[Sao lại không thể?]

[Hắn trữ nước hoa mà!]

[Có gì đâu. Tôi cũng trữ nước hoa, nhưng tôi là “1” đấy.]

[Cậu cũng thích nước hoa á? Sốc luôn.jpg]

[Có gì lạ đâu, bạn trai tôi thích, tôi m/ua cho cậu ấy thôi.]

[Tôi cũng muốn được vậy…]

[Rồi sẽ có thôi.]

[Nhưng còn chuyện hắn thay đổi từ khi tôi đi tập gym về thì sao? Chẳng phải chứng tỏ hắn đúng là “0” à?]

[Không hẳn! Biết đâu hắn cũng giống tôi—]

[Ý cậu là…]

[Vì yêu nên làm “0”.]

Câu nói nghe có vẻ phi logic, nhưng nghĩ kỹ lại cũng không phải không có lý.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con gái tôi biết rõ cốt truyện

Chương 8
Ngày tuyển chọn phu quân, thiếp lánh ánh mắt Lý Thừa Hiên, dâng lên trước mặt Vĩnh An Vương thanh bỉ thủ tượng trưng cho binh quyền: "Tiểu nữ ngưỡng mộ vương gia đã lâu." Lý Nghiên Khâu thất thê nhiều năm, lại có một nữ nhi năm tuổi được nâng niu như ngọc, khắp nơi đều khuyên thiếp hãy suy xét kỹ càng. Duy chỉ có Quận chúa Huệ Nghi trong lòng người, vừa phồng má giận dữ nhìn thiếp, vừa thầm gào thét trong tâm khảm: 【Lục Tri Dao, ngươi là vai nữ phụ độc ác, ngươi điên rồi sao? Không chọn nam chính lại đi chọn kẻ phản diện?】 【Ta khó nhọc lắm mới giúp phụ thân tránh khỏi cốt truyện, tuyệt đối không thể dính dáng đến thứ sẽ mang họa tru di tam tộc như ngươi.】 【A a a, nàng ta chẳng lẽ muốn ôm ta sao? Nữ nhân xấu xa chớ có đến gần bản quận chúa!】 Quận chúa Huệ Nghi càng tức giận, thiếp lại càng vững vàng với lựa chọn của mình. Kiếp trước, thiếp chẳng để tâm đến tiếng lòng của nàng, rốt cuộc bị Lý Thừa Hiên hãm hại đến mức gia tộc bị tịch biên tru di. Kiếp này, quyết không lặp lại vết xe đổ ấy nữa.
Cổ trang
0