Ai Là Chú Rể Của Tôi?

Chương 5

22/08/2026 13:14

Theo bản năng, mọi người đều sẽ đinh ninh rằng gian phu chắc chắn là một Omega nào đó đang có mặt ở đây, vì sợ mất mặt nên không dám đứng ra thừa nhận.

Còn tôi lại là một Alpha.

Thế thì tôi phải sợ cái qué gì!

Trái tim đang lơ lửng trên không trung nay đã đáp đất an toàn, tôi cố tỏ ra bình tĩnh, nặn ra một nụ cười.

Thế nhưng còn chưa kịp thở phào, Lục Căng lại mở miệng.

Hắn phớt lờ luôn câu hỏi của Chu Thuật, quay sang nhìn tôi cười rạng rỡ, để lộ vẻ mặt quan tâm:

"Cố Dữ, tuyến thể của cậu sao thế? Bị Alpha c.ắ.n sưng lên rồi à?"

Khoảnh khắc ấy, không gian xung quanh lại chìm vào tĩnh lặng.

Vô số ánh mắt tò mò dò xét cứ đảo đi đảo lại giữa tôi và Lục Căng.

Thậm chí còn có không ít ánh mắt dán ch/ặt vào miếng băng cá nhân dán trên tuyến thể của tôi.

Nụ cười của tôi lại một lần nữa cứng đờ.

Ánh mắt tôi nhìn Lục Căng lúc này như muốn ăn tươi nuốt sống hắn.

Nhưng tôi càng trừng mắt nhìn, khóe miệng hắn lại càng nhếch lên cao hơn.

Hơn nữa, dường như hắn lại chuẩn bị mở miệng tuôn ra lời gì đó.

Đệt!

Trước khi hắn kịp phun ra câu nói gây sốc nào, tôi đã vội vàng lôi hắn đi chỗ khác.

9

"Mày mẹ nó đi/ên rồi à?"

Vừa ra đến ngoài, tôi liền đẩy mạnh Lục Căng ép sát vào tường.

Khác hẳn với vẻ căng thẳng và phẫn nộ của tôi, biểu cảm của hắn thậm chí có thể nói là cực kỳ lười biếng.

Mặc cho tôi đ/è ép, hắn cũng chẳng buồn vùng vẫy:

"Thả lỏng chút đi, vụng tr/ộm với tôi là chuyện không thể để ai biết lắm sao? Hửm? Gian phu?"

Ngữ điệu cuối của hai chữ đó còn vui vẻ ngân dài, nghe như đang trêu ghẹo.

"......C/âm miệng."

"Muốn tôi không nói ra cũng được, nhưng có điều kiện."

"Điều kiện gì?"

Hắn cúi đầu nhìn chằm chằm vào tôi, giây tiếp theo liền đưa ngón tay lên chỉ chỉ vào khóe miệng mình:

"Bây giờ, hôn tôi đi."

"? Mày đang nói cái thứ ngôn ngữ c.h.ế.t tiệt gì vậy?"

"Trong vòng ba giây, tự mình chủ động áp tới đây, nếu không tôi sẽ nói toạc ra chuyện ngày đào hôn hôm đó..."

Hắn cúi đầu lại gần, giọng nói trầm ấm dán sát vào tai tôi:

"Tôi đã cùng tên gian phu là em dây dưa kịch liệt ra sao, là em l.i.ế.m yết hầu quyến rũ tôi ở quán bar trước, phóng tin tức tố cầu hoan với tôi, đến khách sạn rồi còn nhiệt tình quấn lấy tôi không buông..."

Đệt!

Mặt tôi đỏ bừng lên chỉ trong một giây.

Tôi nghiến răng nghiến lợi, lao thẳng mặt húc mạnh vào chỗ hắn vừa chỉ.

"Xùy."

Đối phương ăn đ/au, hừ khẽ một tiếng.

Khóe miệng Lục Căng lại rá/ch rồi.

Đáng đời.

Húc cho mày c.h.ế.t luôn!

Mặc dù tôi cũng chẳng khá khẩm hơn là bao, môi bị va đ/ập đến sưng tấy, đ/au điếng.

Tôi cứng cổ trừng mắt nhìn hắn:

"Được chưa?"

Lục Căng nhìn chằm chằm vết thương trên khóe miệng tôi, ánh mắt tối sầm lại:

"Còn một điều kiện nữa."

"? Mẹ kiếp, mày đừng có mà được đằng chân lân đằng đầu."

"Tôi nghiện tin tức tố của em mất rồi, kỳ mẫn cảm lần sau, em phải ở bên cạnh cùng tôi vượt qua."

Biểu cảm trên mặt tôi hoàn toàn nứt toác:

"Không bao giờ! Mày đang nằm mơ giữa ban ngày à!

"Bắt một thằng Alpha như tao đi hầu hạ một thằng Alpha khác trải qua kỳ mẫn cảm, trừ phi tao c.h.ế.t!"

Hắn nhướng mày.

10

Thế nhưng cuối cùng, tôi vẫn phải c.ắ.n răng đồng ý.

Nếu để hắn thực sự bô bô mấy lời đó ra ngoài, tôi khỏi cần sống nữa.

Có câu nói thế này: kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt.

Chọn c.h.ế.t ngay lập tức hay sống lay lắt thêm chút nữa, tôi vẫn đủ tỉnh táo để phân biệt được.

Trước khi quay lại sảnh tiệc, Lục Căng kéo tôi lại:

"Đợi chút, để tôi xem tuyến thể cái nào."

Tôi ngơ ngác khó hiểu: "Thì có gì đáng xem đâu..."

Hắn đã l/ột miếng băng cá nhân của tôi ra tự lúc nào, chẳng biết moi đâu ra một tuýp th/uốc.

Hắn bôi t.h.u.ố.c lên thật nhẹ nhàng, lại còn thổi thổi mấy cái.

Hơi thở của hắn rất khẽ, nhưng lại nóng ran.

Tôi lại muốn rên rỉ nữa rồi.

Cố sống cố c.h.ế.t đ/è nén cảm giác khác lạ trong người, tôi đẩy hắn ra, tiện thể khó chịu lên tiếng hỏi:

"Mày thừa biết người đó là tao rồi, hôm nay còn mời lắm người đến đây làm cái quái gì?"

Thằng ch.ó này chắc chắn là cố tình muốn bêu riếu tôi làm trò hề đây mà.

Hắn nghiêng nghiêng đầu, vừa cười vừa nhìn tôi:

"Chẳng phải em bảo, quy mô phải làm cho thật hoành tráng sao?"

Tôi nghiến răng cèn cẹt:

"Tao bảo mày đến xin lỗi Chu Thuật, mày nhìn xem mày có mảy may chút dáng vẻ áy náy nào của kẻ đi ăn vụng không?"

Hắn mang bộ mặt ngây thơ vô số tội:

"Tiệc xin lỗi gì cơ? Tôi còn tưởng đây là tiệc công khai qu/an h/ệ của hai ta đấy chứ cục cưng."

"......."

Biểu cảm của tôi lại nứt toác thêm lần nữa.

Đệt mợ.

Cái thằng ch.ó này rốt cuộc đang sủa bậy bạ gì vậy???

Tôi hít sâu một hơi:

"Bắt đầu từ bây giờ, tao cũng có một điều kiện."

"Gì nào?"

Tôi hầm hầm đe dọa:

"C/âm cái mồm ch.ó của mày lại! Đừng có phun ra mấy lời không nên nói, bằng không kỳ mẫn cảm lần sau đừng hòng tao ở cạnh mày!"

......

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ôn Cố Chương 13
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
8 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
9 Sát nhân si tình Chương 19
11 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm