Trúc Mã Luôn Muốn Chiếm Hữu Tôi

Chương 9 10

19/11/2024 17:23

09

Dì Bùi ở nhà, tôi lại không dám lên trên lầu nữa.

Chỉ có thể ngồi một mình chơi game, ngủ, tâm trạng ngày càng sa sút.

Tống Nhã hẹn tôi đi chơi, nhưng tôi chẳng có chút hứng thú nào.

Để cô gái người ta không hao tổn nhiều tâm tư trên người mình, tôi quyết định từ chối thẳng thừng.

Cô ấy tiếc nuối nhưng cũng không tiếp tục làm phiền.

Mà Bùi Dực cũng không đến tìm tôi.

Tôi rất nhiều lần muốn hỏi có phải cậu ấy lại cãi nhau với mẹ không, nhưng lại không dám hỏi.

Mấy ngày sau, tôi thấy có vẻ như dì Bùi đã rời đi.

Tôi vui mừng, lập tức chạy lên lầu.

Kết quả vào trong nhìn, Bùi Dực hình như không có ở phòng khách, còn cửa phòng cậu ấy mở toang.

Tôi tưởng cậu ấy đang đeo tai nghe đọc sách, nên liền đi đến mở cửa, tiện thể muốn xem phòng cậu ấy có gì bí mật.

"Bùi Dực, cậu..."

Một giấy sau, câu nói của tôi bị chặn lại trong sự k/inh h/oàng.

Cảnh tượng trước mắt tôi là một cú sốc thị giác.

Trong phòng của Bùi Dực, đầy ắp những bức ảnh của tôi.

Có hình tôi năm tuổi ăn bánh sinh nhật trông thật ngớ ngẩn, có hình tôi mười tuổi khi đi dã ngoại, có hình tôi trong kỳ th* th/ể thao hồi trung học, khi đang kéo giãn cơ trong chiếc quần đùi…

Tất cả đều là tôi...

Bùi Dực, đang làm gì vậy?

Trong lúc nhất thời tôi bị sốc đến mức thở gấp, tầm mắt biến thành màu đen.

Trong đầu tôi lại vang lên một ý nghĩ kỳ quái và không thể tin nổi.

Tôi không ng/u ngốc để hiểu điều đó có nghĩa là gì.

Bùi Dực, cậu ấy đang thèm muốn tôi.

Hoặc là cậu ấy thích tôi.

Ch*t ti/ệt! Tôi đã coi cậu ấy như anh em, vậy mà cậu ấy lại muốn ngủ với tôi.

Bíp bíp bíp.

Cửa nhà Bùi Dực bỗng vang lên tiếng bấm mật mã, tôi vội vàng quay lại, và đối diện trực tiếp với Bùi Dực khi cậu ấy vừa bước vào.

Cậu ấy nhìn thấy tôi ở nhà mình, trước tiên là hơi ngớ người.

Sau đó lại nhìn thấy phía sau tôi, là cửa phòng mở rộng của mình.

Từ góc độ của cậu ấy, còn có thể nhìn thấy không ít ảnh chụp về tôi.

Bùi Dực nhắm mắt lại, rồi mở ra:

"Vẫn bị cậu phát hiện rồi."

10

Tôi r/un r/ẩy m/ắng cậu ấy:

"Bùi Dực, cậu đi/ên rồi à?”

"Cậu để tất cả những bức ảnh của tôi trong phòng ngủ của cậu làm cái gì? Cậu không sợ mất ngủ à!”

"Cậu có biết mình đang làm gì không?"

Bùi Dực nhìn tôi, cảm xúc trong mắt gần như muốn nhấn chìm tôi:

"Tôi biết, và cậu cũng biết.”

"Diệp Gia, tôi thích cậu."

Tôi hoảng lo/ạn vội vã xua tay:

"Cậu... cậu im miệng đi!”

"Bùi Dực, cậu thu hết những bức ảnh này đi cho tôi, chúng ta vẫn chỉ là anh em tốt, bạn chí cốt từ nhỏ thôi!"

Bùi Dực mỉm cười, ánh mắt rất ôn hòa:

"Không thu, tôi thích cậu, tôi phải nhìn cậu mới ngủ được."

"!?"

"Cậu có cần mặt mũi không!"

Tôi tức đến mức mặt đỏ bừng, hai mắt phẫn n/ổ mở to.

Nhưng Bùi Dực vẫn tiếp tục nói những lời khiến tôi không chịu nổi:

"Gia Gia, bị cậu phát hiện rồi thì tôi không cần phải giấu giếm nữa.”

"Tôi thích cậu, thích từ nhỏ.”

"Dù cậu là con trai tôi vẫn thích."

Cả ngàn câu mắ/ng ch/ửi lóe lên trong đầu tôi, tôi thậm chí đã siết ch/ặt tay muốn đ/á/nh cậu ấy một trận.

Nhưng cuối cùng tôi chỉ có thể r/un r/ẩy thốt lên một câu:

"Cậu là đồ bi/ến th/ái! Chúng ta c/ắt đ/ứt qu/an h/ệ!"

Nói xong, tôi chạy ngay.

Khi đi qua Bùi Dực, tôi sợ cậu ấy sẽ kéo tôi lại hay chặn tôi lại để "yêu" tôi.

Nhưng cậu ấy không làm gì, chỉ để tôi tức gi/ận rời đi, ánh mắt vẫn đắm đuối dõi theo lưng tôi.

Sau khi lảo đảo về đến nhà, tim tôi đ/ập càng kịch liệt, rất lâu cũng không thể bình tĩnh.

Sau khi chặn và xóa tất cả liên lạc với Bùi Dực, tôi mới miễn cưỡng trút gi/ận.

Nhưng tâm lo/ạn như m/a, đầu óc mơ hồ.

Phải làm sao?

Nếu cậu ấy thích một chàng trai khác, tôi chắc chắn sẽ tôn trọng và chúc phúc, nhưng cậu ấy lại thích tôi.

Chúng tôi đã lớn lên cùng nhau, tình bạn bỗng chuyển thành chuyện tình cảm như thế này khiến tôi không biết phải làm sao.

Tôi vô cùng bất lực, ch/ôn mình trong chăn than khóc.

Trong lúc nhất thời không biết nên tìm ai nói chuyện này.

Thậm chí tôi còn nghĩ người đã hôn lén tôi tối hôm tụ họp đó không chừng chính là cậu ấy!

Bình tĩnh lại! Tôi phải bình tĩnh!

Nếu nghiêm khắc cự tuyệt cậu ấy không nghe, thì tôi chỉ có thể dùng cách b/ạo l/ực lạnh mà thôi.

Vậy là tôi không tìm Bùi Dực nữa, cậu ấy đến gõ cửa tôi cũng mặc kệ, và tất cả thông tin liên lạc của cậu ấy đều nằm trong danh sách đen.

Nhưng khi thấy một nhà hàng nổi tiếng trên mạng, tôi lại vô thức muốn tìm Bùi Dực.

Khi thấy một câu chuyện hài, tôi lại muốn chia sẻ với Bùi Dực.

M/ua giày thể thao tôi lại tự nhiên muốn hỏi Bùi Dực có muốn đôi giống tôi không...

Những thói quen đã ăn sâu vào m/áu, khiến tôi càng thêm bực bội.

Bùi Dực sao mà phiền phức thế!

Cậu ấy thích ai lại không thích, thích tôi làm gì!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ngược Sáng Mà Trưởng Thành

Chương 16
Khi biết nam chính đang tài trợ cho nữ chính, tôi lấy hết can đảm tự tiến cử bản thân. “Cái đó, hay là cậu cũng tài trợ cho tôi một chút đi? Tôi chỉ cần ăn một bữa mỗi ngày là được rồi.” Bình luận chế giễu ùa đến: [Nam chính tài trợ nữ chính vì thích cô ấy, cô là cái thá gì?] [Cái gì của nữ chính thì nữ phụ cũng muốn cướp! Nhưng cướp không được, chỉ biết giả đáng thương!] [Đừng lo! Cô ta cũng không nhảy nhót được bao lâu nữa, sắp bị đuổi học vì hãm hại nữ chính rồi!] Đuổi học? Không thể nào! Tôi còn phải ăn no, phải thi đại học! Sau này, trong con hẻm nhỏ, tôi cứu được nữ chính khỏi bị trấn lột. Tôi phấn khích chạy đến khoe công với nam chính.
889
8 Kẻ Đáng Chết Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Bị Hủy Hôn Tôi Hẹn Hò Với Bạch Nguyệt Quang Của Hôn Phu

Chương 28
Ngày hủy hôn, tôi tìm đến Beta – “bạch nguyệt quang” trong lòng vị hôn phu của tôi. Beta toàn thân đầy vết thương, đứng giữa võ đài quyết đấu. Trong lòng tôi khẽ rung động, vung tiền gọi dừng trận đấu: “Nếu anh thiếu tiền, có muốn làm việc cho tôi không?” Về sau, Beta trở thành vệ sĩ trung thành nhất của tôi, quỳ xuống trước mặt tôi để mang giày. Thế nhưng vị hôn phu lại cho rằng đó là sự sỉ nhục, tìm đến tận cửa. Dưới áp chế của pheromone Alpha đầy bạo ngược, tôi gần như ngất đi. Không ngờ Beta lại ôm tôi vào lòng, pheromone còn mạnh mẽ hơn bao trùm lấy tôi: “Thiếu gia chỉ là ban thưởng cho tôi thôi, anh thì hiểu cái gì?” Nhưng mà… Beta thì làm sao có pheromone được?
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.78 K