HỢP ĐỒNG HÔN NHÂN

Chương 7

05/02/2026 16:50

"Có phải anh Lục Đình Chu không?" Đầu dây bên kia nghiêm túc nói: "Chúng tôi đã kiểm tra xe của anh Giang Khởi, phát hiện ống dầu phanh vẫn còn nguyên vẹn. Nhưng điều kỳ lạ là, bộ phận bơm phanh tổng đã bị ai đó phá hoại từ bên trong. Th/ủ đo/ạn này rất tinh vi, chỉ có những người am hiểu sâu về cấu tạo xe hơi mới làm được. Vì vậy chúng tôi nhận định, vụ t.a.i n.ạ.n này không liên quan đến anh Giang Khởi, mà là có kẻ muốn hại cậu ấy."

Lục Đình Chu im lặng lắng nghe, ánh mắt dần trở nên u ám. Cuộc gọi kết thúc, cơ thể anh cuối cùng cũng có phản ứng. Anh gọi điện cho thư ký, ra lệnh: "Đi điều tra xem những năm qua Ưu Gia đã làm gì ở nước ngoài, tra cả điện thoại của em ấy nữa. Tất cả những người đã liên lạc với em ấy trong ba ngày qua, hãy làm rõ danh tính từng người một."

Vài tiếng sau, Ưu Gia mất tích. Cậu ta không cần đến xe lăn nữa, cơ thể cứ như thể được chữa lành trong nháy mắt, thuận lợi tránh khỏi tầm mắt y tá, đi bộ thoát ra khỏi b/ệnh viện từ tầng 22 bằng cầu thang bộ. Tuy nhiên, Ưu Gia không chạy được xa. Người của Lục Đình Chu đã tóm được cậu ta ngay trước khi cậu ta kịp xuất cảnh.

"Lục Đình Chu đâu? Tôi muốn gặp anh ấy!" Trước khi bị lôi lên xe, Ưu Gia gào thét vùng vẫy: "Các người định làm gì? Lục Đình Chu sẽ không tha cho các người đâu! Tôi là Omega của anh ấy!"

Viên thư ký lạnh lùng chỉnh lại: "Anh Giang Khởi mới là Omega của Lục tổng."

"Nhưng anh tấy căn bản chẳng hề yêu Giang Khởi!" Ưu Gia tức gi/ận quát tháo: "Trước khi kết hôn không yêu, sau khi kết hôn lại càng không. Nếu yêu anh ta, sao có thể để tôi dọn vào nhà họ? Nếu yêu anh ta, sao có thể không tin tưởng anh ta, để anh ta c.h.ế.t rũ ở b/ệnh viện chứ?!"

Ưu Gia bật cười chua chát: "Thật nực cười làm sao, một con người thế mà lại c.h.ế.t ngay ngoài cửa phòng cấp c/ứu. C.h.ế.t ngay dưới mí mắt của bác sĩ và chính Alpha của mình..."

"Bịch!" Một tiếng động của vật nặng đổ ập xuống sàn vang lên từ thiết bị liên lạc của vệ sĩ. Phía bên kia chính là Lục Đình Chu. Anh đã nghe tất cả. Cho đến khi nghe thấy câu nói cuối cùng của Ưu Gia, anh đột nhiên đổ gục xuống đất.

"Lục tổng—! Mau gọi bác sĩ!"

... Những âm thanh hỗn lo/ạn không ngừng vang lên từ đầu dây bên kia. Ưu Gia không vùng vẫy nữa, ngoan ngoãn ngồi vào trong xe. Chiếc xe khởi động, lao vun vút về phía Đồn Cảnh sát Liên minh.

"Khổ công bày mưu tính kế để có được Lục Đình Chu, không ngờ lại nhận lấy kết cục này." Ưu Gia im lặng hồi lâu, cuối cùng cười khổ: "Thôi bỏ đi. Bởi vì cái loại người như Lục Đình Chu... căn bản sẽ chẳng bao giờ thực lòng yêu bất kỳ ai cả."

10.

Lục Đình Chu chìm vào một giấc chiêm bao. Anh mơ thấy một đêm khuya bình lặng của vài tháng trước. Trong mơ, anh bước xuống xe, thấy ánh đèn trên tầng hai của căn biệt thự vẫn còn sáng.

Anh vào nhà, phát hiện trong bình hoa ở huyền quan đã cắm đầy hoa tươi. Là hoa Bách Hợp và Lan Nam Phi. Anh nhớ lại lúc Giang Khởi mới dọn đến, em ấy nhìn cái bình hoa trống không, ở lại vài ngày mới rụt rè hỏi anh: "Tôi có thể cắm hoa tươi vào bình này được không?"

Lúc đó, Lục Đình Chu chỉ nhìn em ấy bằng ánh mắt thờ ơ rồi đáp: "Tùy cậu."

Giang Khởi đã mỉm cười thật nhẹ: "Cảm ơn anh."

Lục Đình Chu trong mơ không ngửi thấy mùi hương của hoa lan. Anh bước lên cầu thang, đi tới phòng ăn tầng hai. Anh nhìn thấy bóng lưng của Giang Khởi. Em ấy mặc bộ đồ ở nhà bằng vải lanh trắng, thắt tạp dề ngang hông, đang đứng trong gian bếp mở, cầm thìa kiên nhẫn khuấy nồi cháo nhỏ.

Anh còn chưa kịp gọi tên Giang Khởi, em ấy đã xoay người lại, cười hỏi: "Anh về rồi à, có đói không? Tôi có nấu cháo này." Nói xong, gương mặt em ấy lộ vẻ ngượng nghịu, hai tay nắm ch/ặt chiếc thìa trước ngựk, hỏi khẽ: "Tôi có m/ua bộ đồ ăn mới, anh có sẵn lòng dùng không?"

Lục Đình Chu ngồi xuống bàn, nhìn Giang Khởi đặt một đôi bát đĩa giống hệt nhau lên mặt bàn. Anh nhớ bộ đồ ăn này. Vì đó là đồ đôi dành cho tình nhân. Hai chiếc thìa đặt cạnh nhau có thể ghép thành một hình trái tim mũm mĩm. Giang Khởi ngồi bên cạnh, bưng một chiếc bát ăn cháo. Em ấy ăn rất chậm, từ vành tai đến cổ đều ửng lên sắc hồng thẹn thùng.

Lúc đó, Giang Khởi trông thật hạnh phúc. Lục Đình Chu trong mơ thầm nghĩ: Chỉ vì dùng đồ đôi với mình thôi sao? Nhìn gương mặt có chút ngốc nghếch của em ấy, lồng n.g.ự.c anh đột nhiên nhói lên đ/au đớn.

Khung cảnh đảo đi/ên thay đổi. Khi mở mắt ra lần nữa, Lục Đình Chu thấy mình lại đứng ngoài cửa phòng cấp c/ứu của b/ệnh viện. Anh thấy cô y tá đứng trước mặt Giang Khởi, đang nhỏ nhẹ nói gì đó. Anh lao đến, muốn gọi tên em ấy, muốn ôm em ấy lên đi kiểm tra ngay lập tức. Nhưng cổ họng anh như bị bông gòn chặn lại, chẳng thể phát ra lấy một tia âm thanh.

"Giang Khởi!" Phía sau đột nhiên vang lên giọng nói của chính anh. Tiếp đó, anh thấy một "mình" khác sải bước đi tới, dùng tin tức tố áp chế dọa cô y tá sợ chạy mất.

Không lâu sau, Ưu Gia được đẩy ra khỏi phòng cấp c/ứu. Mọi người đều vây quanh đi theo về phòng b/ệnh. Chỉ còn một mình Giang Khởi vẫn ngồi nguyên tại chỗ. Bất động, lặng thinh.

Lục Đình Chu bước tới trước mặt Giang Khởi. Anh cố gào thét, cố gọi bác sĩ, cố ôm lấy em ấy nhưng tất cả đều vô vọng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 U U Lục Minh Chương 30.
8 Thịt Tiên Chương 15
12 Ba quy tắc Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm