Thực ra, đây không phải lần đầu tiên Giang Vô Nguyệt gặp "con thỏ" của mình.
Nhiều năm trước, khi Giang Vô Nguyệt còn là một thiếu niên mang trong mình dòng m/áu b/án yêu bị người đời ruồng bỏ, hắn đã từng bị thương nặng và ngất đi trong rừng sâu.
Lúc đó, một con thỏ nhỏ trắng muốt, chưa hề khai mở thần trí, đã ngây ngô tha về những loại thảo dược đắng ngắt, còn dùng cái đầu nhỏ đẩy đẩy vào mặt hắn để đ/á/nh thức.
Hắn tỉnh lại, nhìn thấy con thỏ nhỏ có đôi mắt đỏ hoe như vừa khóc vì sợ mình c//hết, hắn đã mỉm cười và hứa: "Sau này, ta sẽ tìm thấy em."
Khi hắn trở thành Quốc sư lừng lẫy, hắn dùng năng lực Mộng yêu để tìm ki/ếm khắp các linh vực, cuối cùng cũng tìm thấy hơi thở quen thuộc ấy trên người một vị "Yêu vương" vừa mới nhậm chức nhờ... bốc thăm.
Giang Vô Nguyệt đã dùng cả một kế hoạch dài hơi, từ việc giả vờ bắt giữ đến việc "vỗ mông" trong mộng để đ/á/nh dấu yêu lực, tất cả chỉ để đem con thỏ nhỏ năm nào về lại bên mình, nuôi b/éo em ấy, rồi "thịt" một cách đường đường chính chính.
Bản đại vương tưởng mình là thiên tài tự hóa hình, thực chất đều nằm trong sự "điều phối" dịu dàng của ai đó cả rồi.