Gặp lại Sầm Ngọc, tôi thực sự có chút bất ngờ.
Mối hợp tác với nhà họ Sầm đã kết thúc từ lâu, cậu ta về nước từ khi nào, tôi cũng chẳng hề hay biết.
Vừa mới mở cửa ra, cậu ta đã mang theo mùi nước hoa nồng nặc nhào thẳng vào lòng tôi.
Tôi lập tức đẩy phắt ra.
Mở toang cánh cửa phòng ra.
"Cậu làm cái trò gì đấy?"
Sầm Ngọc sững sờ ngẩn ra một thoáng.
"Anh Tự Thanh..."
Tôi lớn tiếng gọi người ngoài cửa.
Trợ lý đẩy cửa bước vào.
"Cậu ta vào bằng cách nào vậy?"
"Anh Tự Thanh, vốn dĩ em được phép tùy ý ra vào công ty và văn phòng của anh mà."
Đó là chuyện của kiếp trước rồi, tôi đã sớm hủy bỏ quyền ra vào cửa của cậu ta, theo lý thuyết thì cậu ta đến cửa lớn cũng chẳng bước vào nổi.
Trợ lý lí nhí đáp.
"Tôi nhìn thấy cậu Sầm, cậu ấy bảo đến tìm sếp, nên đã đi theo tôi vào trong."
Tôi tức đến bật cười.
Vung tay lên chỉ thẳng.
"Thấy cái gì chưa, tôi kết hôn rồi.
Tôi vừa mở cửa ra đã có một kẻ xa lạ nhào vào lòng, bảo tôi phải giải thích thế nào đây?
Tôi nhớ cái tháng tôi kết hôn, toàn bộ nhân viên trong công ty đều được nhân đôi lương thưởng cơ mà, sao hả? Cầm tiền xong đéo nhớ ông chủ của mình là ai nữa hả? Nguyện với Ngọc mà cũng đéo phân biệt được à?"
"Tôi xin lỗi, sếp Nghiêm."
Nếu cậu ta không phải là nhân viên cũ đã theo tôi lâu năm, lại có năng lực xuất chúng thì tôi đã tống cổ cậu ta nghỉ việc ngay lập tức rồi.
"Ra ngoài đi, nếu còn dám dẫn người lạ vào công ty linh tinh thì ngày mai cậu đéo cần đến đây làm nữa."