Vở Kịch Tàn Độc

Chương 2

06/04/2026 21:48

Tôi dùng vài trăm tệ cuối cùng trong túi để thuê một căn hầm tối tăm, không thấy ánh mặt trời tại khu ổ chuột nát bét của thành phố. Nơi ấy ẩm thấp, nồng nặc mùi nấm mốc và sự th/ối r/ữa của những giấc mơ tan vỡ.

Chưa kịp ổn định chỗ ở, điện thoại đã rung lên liên hồi.

“Kính gửi quý khách, thẻ tiết kiệm của quý khách đã bị đóng băng.”

“Kính gửi quý khách, thẻ tín dụng của quý khách đã bị hủy.”

Giang Chi ra tay thật nhanh. Anh ta muốn triệt hạ mọi đường sống, ép tôi vào đường cùng. Tin nhắn thứ ba đến từ chính số máy của anh ta, sặc mùi ngạo mạn:

“Lâm Vi, tôi cho cô mặt mũi mà cô không biết điều đúng không? Bây giờ cút về đây quỳ xuống nhận lỗi, nếu không tôi sẽ cho người đào mả lão già ch*t ti/ệt của cô lên!”

Sự phẫn nộ bùng lên như sóng thần, đ/á/nh sập chút lý trí cuối cùng. Tôi chộp lấy điện thoại, dùng hết sức bình sinh ném mạnh vào bức tường loang lổ. Tiếng vỡ vụn khô khốc vang lên. Thế giới cuối cùng cũng chịu trả lại cho tôi sự yên tĩnh.

Khi bình tâm lại, tôi bước vào một tiệm cầm đồ cũ kỹ. Tôi tháo sợi dây chuyền mảnh trên cổ xuống—đó là di vật duy nhất mẹ để lại. Ông chủ tiệm dùng nhíp gắp lấy viên ngọc trai nhỏ xíu, liếc nhìn tôi bằng ánh mắt thực dụng:

“Cầm đ/ứt, ba ngàn.”

“Năm ngàn,” tôi đáp, giọng khàn đặc.

“Ba ngàn rưỡi, hết giá.”

“Được.”

Tôi cầm số tiền ít ỏi đó, nhưng không đi tìm những công việc chân tay thấp kém như Giang Chi hằng nghĩ. Tôi leo lên chuyến xe buýt hướng về khu công nghiệp ngoại ô, nơi ẩn giấu một xưởng độ xe ngầm khét tiếng.

Đẩy cánh cửa sắt hoen rỉ và đầy dầu mỡ, tiếng nhạc chát chúa cùng tiếng gầm rú của động cơ xộc thẳng vào thính giác. Gã chủ đầu trọc, người đầy vết dầu máy, nhìn tôi từ đầu đến chân bằng ánh mắt kh/inh bỉ:

“Nhầm chỗ rồi em gái, đây không tuyển công chúa.”

“Tôi đến ứng tuyển thợ.”

Gã cười hô hố, lộ hàm răng ám vàng khói th/uốc: “Thợ? Cô biết sửa xe hay chỉ biết làm ấm giường?” Đám thợ xung quanh cũng hùa theo cười cợt bẩn thỉu.

Tôi phớt lờ những lời rác rưởi đó, tiến lại gần chiếc EVO đang độ dở bên cạnh gã.

“Đường ống turbo của chiếc 4G63 này anh nối ngược rồi.”

Nụ cười của gã cứng lại. Tôi chỉ thẳng vào ống nạp khí:

“Cách nối này khiến áp suất không lên được, van xả sẽ xì liên tục. Xe không chỉ yếu đi mà khi vào cua sẽ bị thừa lái đột ngột, rất dễ mất kiểm soát gây t/ai n/ạn.”

Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn trên trán gã chủ. Những kiến thức này tôi đã thuộc lòng từ cuốn sách Nguyên lý cơ khímà tôi từng đọc đi đọc lại cho Giang Chi nghe suốt ba năm. Hóa ra, tri thức mà tôi gom góp để nuôi ước mơ cho anh ta lại trở thành vũ khí để tôi tự c/ứu lấy mình.

“Làm việc ở đây. Không lương, bao ăn ở,” tôi chốt lại. Gã chủ chỉ còn biết rít qua kẽ răng một chữ: “Làm!”

Giang Chi có lẽ vẫn đang ung dung chờ tôi bò về c/ầu x/in. Anh ta rầm rộ tái xuất trong một trận đua biểu diễn lớn. Trên tivi, anh ta đeo kính râm đầy ngạo nghễ, trả lời phỏng vấn: “Đôi mắt tôi hồi phục là một kỳ tích... tôi muốn cảm ơn vài người trong quá khứ.”

Tôi ngồi trước cái tivi cũ đầy dầu mỡ, gặm miếng bánh bao lạnh ngắt và nhìn anh ta diễn kịch. Cuộc đua bắt đầu, Giang Chi vẫn dẫn đầu với kỹ thuật điêu luyện. Nhưng khi máy quay cận cảnh chiếc xe, tôi đã mỉm cười.

Dưới hệ thống treo trước, một linh kiện nhỏ bé do chính tay tôi chế tạo từ số tiền b/án dây chuyền đang lóe sáng. Nó được tính toán tỉ mỉ để chỉ gây ra một tác động cực nhỏ khi lực ly tâm đạt đến giới hạn—một tác động đủ để chí mạng.

Trên màn hình, chiếc xe của Giang Chi lao vào khúc cua tốc độ cao. Anh ta nhấn phanh, nhưng đầu xe đột ngột trượt ra ngoài một cách q/uỷ dị.

“Trời ơi! Giang Chi mất kiểm soát rồi!” – Tiếng bình luận viên gào lên.

Chiếc xe lao như đi/ên vào rào chắn, tạo ra một tràng tia lửa dài dọc thân xe. Giang Chi thoát ch*t trong gang tấc nhưng chắc chắn đã rụng rời tay chân. Anh ta lảo đảo lái xe về khu kỹ thuật, gầm lên với đội ngũ của mình: “Thằng khốn nào động vào xe của tao? Hệ thống treo có vấn đề!”

Anh ta sẽ không bao giờ ngờ tới. Người ra tay không phải đối thủ, cũng chẳng phải đồng đội.

Mà là tôi—người "bảo mẫu" mà anh ta tin rằng không quá ba ngày sẽ phải khóc lóc quay về.

Tôi tắt tivi, cầm lấy chiếc cờ lê và tiếp tục công việc của mình. Trò chơi bây giờ mới thực sự bắt đầu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đứa con nổi loạn

Chương 13
Hạ Minh Châu là anh trai kế của tôi. Tôi hận anh ta lừa gạt mình, cướp mất sự quan tâm của mẹ dành cho tôi, từ nhỏ đã tìm đủ cách sỉ nhục anh ta. Ở bên ngoài, anh ta là thiên chi kiêu tử, nam thần học bá của trường. Nhưng ở nhà… Cùng lắm cũng chỉ là kẻ hầu hạ, lau chân cho tôi mà thôi. “Đừng tưởng ở trước mặt mẹ tôi nói tốt cho tôi vài câu thì tôi sẽ thích anh.” “Nếu không nhờ tiền của nhà họ Lâm, bố con anh đã phá sản, lưu lạc đầu đường xó chợ từ lâu rồi!” “Anh nhớ cho kỹ, người thừa kế nhà họ Lâm là tôi. Còn anh… chẳng qua chỉ là con chó hoang ven đường!” “Đừng có ôm mấy suy nghĩ không nên có.” Tôi bịt mũi, vẻ mặt ghét bỏ, dùng chân đá nhẹ lên vai anh ta. “Cái pheromone rách nát này khó ngửi chết đi được. Cút.” Tôi vốn tưởng anh ta sẽ biết điều mà an phận. Không ngờ chỉ mới vài ngày tôi không dạy dỗ, anh ta đã học được cách mách lẻo với mẹ tôi! Sau một lần nữa bị anh trai kế đem chuyện tôi thức trắng đêm ở quán bar ra uy hiếp sẽ đi tố cáo… Tôi nổi điên đẩy anh ta ngã xuống giường. Lúc đang cởi quần áo, chuẩn bị sỉ nhục anh ta thật nặng… Trước mắt bỗng hiện lên hàng loạt bình luận trôi nổi. [Thằng em trai kế này biến thái thật đấy. Nam chính vẫn chưa thoát khỏi gia đình tái hôn à?] [Đừng vội, định mệnh của nam chính sắp xuất hiện rồi. Đợi bé Omega định mệnh giúp anh ấy giành được cổ phần công ty, thằng em trai kế chỉ có nước vào tù khóc hận thôi.] [Mẹ của thằng em kế trên đường đi cầu xin thay nó thì gặp tai nạn xe cộ qua đời. Tai họa này chuẩn bị nhận kết cục nhà tan cửa nát nhé.] [Ôi~ đứa em trai ngu ngốc của chúng ta…]
266
4 Chiều Chuộng Chương 13
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 100: Thi Thể Nữ Trong Quan Tài
9 Tự Làm Tự Chịu Chương 16

Mới cập nhật

Xem thêm