Tống Yến Châu tính tình cao ngạo, bị tôi từ chối hết lần này đến lần khác, cậu ấy cũng gi/ận rồi.
Đơn phương bắt đầu chiến tranh lạnh với tôi.
Dù vậy, cậu ấy vẫn chăm sóc tôi như trước.
Mặt lạnh như tiền đi m/ua cơm ở căng tin cho tôi.
Mặt lạnh như tiền giặt tay quần áo cho tôi.
Mặt lạnh như tiền dọn dẹp vệ sinh ký túc xá thay tôi khi đến phiên trực.
Nhưng tôi đều từ chối tất cả.
Tống Yến Châu sau đó mới nhận ra, tôi không những không đi dỗ dành cậu ấy, ngược lại còn thuận theo tự nhiên mà dần xa cách.
Cuối cùng cậu ấy cũng hoảng hốt.
Hôm nay có bài kiểm tra thể chất.
Từ nhỏ sức khỏe tôi đã không tốt, kết thúc bài kiểm tra về đến ký túc xá, tôi mệt rã rời, chỉ muốn lăn ra ngủ ngay lập tức.
Tống Yến Châu xách một xô nước nóng đến trước mặt tôi, giọng dịu dàng:
"Bảo bối, túi th/uốc ngâm chân tớ mới m/ua về rồi, tớ ngâm chân cho cậu nhé."
Hôm nay mệt lử rồi, đầu óc tôi đình trệ.
Trước đây Tống Yến Châu thường xuyên ngâm chân cho tôi, tôi vô thức duỗi chân ra, sai khiến: "Vậy cậu cởi giày giúp tớ đi, lát nữa nhớ massage chân kỹ cho tớ nữa nhé."
Tống Yến Châu cuối cùng cũng nở nụ cười đầu tiên sau bao ngày, giọng vui vẻ: "Được, tớ sẽ làm cậu thoải mái."
Đại Tráng ngưỡng m/ộ không thôi: "Tống ca đối xử với Tiểu Dụ tốt thật, nếu tớ kiểm tra thể lực xong mà có người chăm sóc thế này thì hay biết mấy."
"Nhưng cũng đúng thôi, dù sao Tống ca cũng đối xử với Tiểu Dụ như đối với vợ mà."
Cảm giác chạm vào cổ chân làm tôi sực tỉnh.
Tôi chăm chú nhìn xuống, Tống Yến Châu đang massage mắt cá chân cho tôi.
Toi rồi.
Đã bảo là phải tránh xa Tống Yến Châu, sao tôi lại không nhịn được mà sai bảo cậu ấy nữa rồi.
Tôi vội vàng rút chân khỏi tay cậu ấy.
"Không cần cậu massage nữa, tớ cũng không ngâm chân đâu."
"Chúng ta chỉ là anh em tốt, Quan Vũ sẽ không ngâm chân bóp chân cho Trương Phi, hôm nay tớ hơi mệt, lát nữa tắm rửa xong tớ đi ngủ luôn."
Vừa dứt lời.
Thân hình cao lớn của Tống Yến Châu cứng đờ, cậu ấy ngây người nhìn tôi:
"Bảo bối, cậu không cần tớ chăm sóc nữa sao?"
"Trước đây cậu nói muốn tớ thường xuyên ngâm chân cho cậu mà, nhưng bây giờ cậu lại không cần nữa."
Tôi muốn gật đầu.
Nhưng khi gặp ánh mắt đầy tổn thương của Tống Yến Châu, tôi không thốt nên lời.
Dù sao cậu ấy cũng là người tôi rất thích.
Đến giờ tôi vẫn chưa buông bỏ được.
Nhưng tôi sợ, nếu tiếp tục qua lại như trước, sớm muộn tôi sẽ không kìm được mà tỏ tình lần nữa.
Đến lúc đó, cậu ấy chắc chắn sẽ gh/ét tôi.
Có khi còn đoạn tuyệt luôn.
Tôi không muốn ngay cả bạn bè cũng không làm nổi.
May mà điện thoại của mẹ tôi gọi đến kịp thời giải c/ứu.
Như được ân xá, tôi chạy ra ban công nghe máy.
"Tiểu Dụ, con còn nhớ con có một đứa em họ đi du học nhiều năm không?"
"Nó sắp qua trường con trao đổi vài tháng, vừa về nước, dì của con nhờ con chăm sóc nó chút."
"Đúng rồi, nó cũng là gay, nếu con có chàng trai nào hợp thì giới thiệu cho nó vài người."
Tôi gật đầu đồng ý, "Dạ."
Tôi có thể cảm nhận được, sau lưng có một ánh mắt nóng rực đang nhìn chằm chằm vào mình.
Tống Yến Châu vẫn đang chờ câu trả lời của tôi.
Cậu ấy tiến lại gần, vòng tay ôm eo tôi như thói quen, cằm tựa lên vai tôi, giọng nói rầu rĩ:
"Bảo bối, nghe điện thoại xong rồi à? Tớ muốn nói chuyện với cậu."
Tống Yến Châu cân nhắc từng lời: "Sự bất thường của cậu đều bắt đầu từ đêm tỏ tình đó, tớ chưa từng yêu đương, luôn cho rằng mình là trai thẳng."
"Nếu cậu vẫn còn thích tớ, hay là chúng ta..."
Ch*t ti/ệt, không lẽ Tống Yến Châu định dứt khoát tuyệt giao với tôi sao?
Tôi đột nhiên nảy ra một ý tưởng.
Tôi có thể nói là mình đang yêu đương mà, như vậy Tống Yến Châu sẽ tin rằng tôi không còn thích cậu ấy nữa.
Lại còn có cớ để xa cách cậu ấy, từ từ buông bỏ.
...
Tôi hít sâu, c/ắt ngang lời cậu ấy:
"Vừa nãy mẹ gọi điện cho tớ, mẹ bảo 'chồng nuôi từ bé' của tớ về nước rồi."
"Tớ cũng khá thích cậu ấy, nghe nói cậu ấy cũng có cảm tình với tớ, biết đâu bọn tớ sắp bên nhau rồi."
Câu "Hay bọn mình thử yêu nhau đi, tớ sẽ đối xử tốt với cậu" của Tống Yến Châu nghẹn lại trong cổ họng, không thể thốt ra.
Cả người cậu ấy như bị sét đá/nh.
Mặt mày tái mét, một lúc lâu sau mới cất giọng khàn khàn:
"Chẳng phải cậu nói thích tớ sao?"
Tôi bấm lòng bàn tay, lời nói dối tuôn ra như thật:
"Hì, tớ là kiểu người cả thèm chóng chán, thay lòng đổi dạ mà, cậu đâu phải không biết. Từ hôm cậu nói cậu là trai thẳng, tớ đã buông bỏ tình cảm với cậu rồi."
"Nên giờ tớ đang thích anh chồng nuôi từ bé của tớ rồi."
Chẳng biết Tống Yến Châu có tin không, sắc mặt cậu ấy càng thêm tái nhợt.
Tôi giả vờ bình tĩnh đi vòng qua cậu ấy hướng về phía giường.
Hoàn toàn không nhận ra ánh mắt Tống Yến Châu nhìn tôi đã chuyển từ tuyệt vọng sang u tối thâm trầm.
Cậu ấy lẩm bẩm: "Bảo bối sắp có bạn trai rồi, vậy chẳng phải đồng nghĩa với việc mình không còn là anh em thân thiết nhất của cậu ấy nữa sao."
"Không được, người thân thiết nhất bên cạnh cậu chỉ có thể là tớ..."