Hàng xóm không phải người

Chương 4

08/08/2024 19:34

Chúng tôi trở về phòng, đang định báo cảnh sát thì cảnh sát đến.

Thì ra nhà đối diện đã báo cảnh sát trước, nói là chúng tôi tự tiện xông vào nhà dân, còn đ/á/nh bọn họ.

Gạt chuyện bọn họ cúng tế đ/ốt giấy trên hành lang sang một bên thì đúng là hành vi gián đoạn việc làm pháp sự của chúng tôi đã gây tổn thương đến tình cảm gia đình bọn họ, cũng gây nên tổn thất về kinh tế.

Tôi tức gi/ận đến mức môi run run, thậm chí không nói ra được một câu hoàn chỉnh. Chồng tôi muốn đối chất với bọn họ, vừa mới tiến lại gần thì bị một viên cảnh sát ngăn lại, nói mọi người hãy bình tĩnh trước.

Anh ấy nói rằng người đàn ông g/ầy gò của nhà đối diện với vừa đặt stent tim, bây giờ đang rất khó chịu, nói không chừng sẽ phải nhập viện.

Nếu phải tính toán đền bù thì cũng không chắc là bên mình được lợi hơn đâu.

Sau đó anh ấy lại khuyên chúng tôi:

“Pháp luật cũng không quy định là không được đặt tro cốt ở nhà, chuyện này cũng rất khó giải quyết.”

Tình huống này được xem như là đ/á/nh lộn, cũng may là hai bên đều không quá nghiêm trọng, cho nên có thể hòa giải.

Đều là hàng xóm, làm căng quá cũng không tốt.

Hơn nữa nhìn thấy dường như mấy viên cảnh sát khá quen thuộc với bọn họ, bên quản lý tòa nhà cũng khách sáo với bọn họ như thế, chúng tôi càng thêm bất an.

Chúng tôi mới vừa chuyển đến nơi này không lâu, trời xa đất lạ. Không vì cái gì khác, vì Đông Đông, chúng tôi không thể đắc tội với người ta.

Lúc hai người đàn ông một m/ập một g/ầy kia rời đi, bọn họ lái một chiếc Rolls-Royce và một chiếc Ferrari.

Những đạo sĩ kia thì mỗi người mỗi chiếc Mercedes-Benz.

Thôi.

Cũng chỉ có thể bỏ qua mà thôi.

Trời đã tối đen nhưng trong nhà lại không bật đèn.

Cả nhà ba người chúng tôi ngồi cuộn tròn trên sô pha.

Đông Đông hỏi:

“Những người x/ấu ở đối diện làm gì vậy à? Vì sao bọn họ đ/á/nh chúng ta nhưng chú cảnh sát lại không làm gì bọn họ vậy? Vì sao con phải quỳ dập đầu với bà nội kia vậy?”

Tôi không biết nên trả lời thằng bé thế nào.

Tôi không muốn khóc trước mặt con trẻ, cũng không muốn làm thằng bé cảm thấy ba mẹ không thể bảo vệ được mình.

Nhưng nước mắt tôi vẫn cứ chảy xuống mãi.

Tôi cảm thấy bản thân thật vô dụng.

Chồng tôi an ủi chúng tôi:

“Không sợ, chúng ta không tin những thứ đó, Tiết Thanh Minh năm sau chúng ta sẽ đi du lịch, như vậy thì không cần phải chạm mặt với họ nữa.”

Chuyện hôm nay, cứ coi như là một cơn á/c mộng đi.

Nhưng ai ngờ được, á/c mộng của chúng tôi còn chưa bắt đầu đâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
12 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gối sương thanh phủ kín rừng thưa

Chương 6
Tôi hỏi mượn thanh mai trúc mã của mình là Lạc Thiếu Ninh ba lượng bạc để đến y quán khám bệnh. Hắn vội vã lên đường đi Dương Châu dự hội hoa, trước khi lên thuyền sai tiểu đồng ném cho tôi hai mươi đồng tiền đồng. "Hái đại vài thang thuốc là đủ rồi, số mỏng chịu không nổi phúc dày. Không có mệnh phú quý, uống thuốc quý lại càng hại thân." Chiếc thuyền hoa cao ba tầng theo dòng nước trôi đi mất hút. Tôi thất hồn thất vía quay về Lạc gia, vừa hay gặp bà mối. Bà ta bảo có chàng trai tốt, là người đọc sách, tương lai rộng mở. Tôi hỏi: "Có thể cho tôi ba lượng bạc chữa bệnh không?" Bà mối cười như hoa nở: "Được chứ, còn may cho cô gấm vóc làm áo cưới, cài hoa lụa về nhà chồng nữa là." Tôi nhìn thẳng vào mắt bà mối: "Tôi đồng ý."
Cổ trang
Ngôn Tình
1
Du Phi Du Chương 8
Bại Tướng Chương 10: Em sợ tôi?