Phòng ký túc xá 404 chìm trong im lặng. Ba người còn lại nhìn chằm chằm vào cánh cửa vừa đóng sầm lại, trong không khí vẫn còn còn vương mùi hương nam tính áp đảo của Trình Phong và.

Lão nhị, người luôn giải quyết vấn đề bằng cơ bắp, là người lên tiếng đầu tiên, giọng nói khô khốc: "Thằng út... bị cư/ớp mất rồi?"

Lão tam đẩy gọng kính, ánh mắt lóe lên sự phức tạp: "Không đúng, theo logic, công không bế công, đây là... công bế thụ. Lẽ nào... chúng ta đã nhìn nhầm thuộc tính của thằng út?"

Một giả thuyết k/inh h/oàng. Nếu thằng út là thụ, thì công sức huấn luyện hít đất và giặt đồ bấy lâu nay của họ...

"Không!" Lão đại có niềm tin sắt đ/á nhất vào phán đoán của bản thân, gầm lên một tiếng c/ắt đ/ứt dòng suy nghĩ bi quan: "Chúng ta không nhầm! Khí chất của thằng út không thể nhầm được! Nó chỉ là chưa lộ hết thôi!"

Lão nhị và lão tam lập tức nhìn Lão Đại như nhìn thấy minh chủ.

"Vậy cái bế vừa rồi là sao?" Lão nhị hỏi.

Lão Đại châm một điếu th/uốc, rít một hơi sâu, dáng vẻ thâm trầm như một vị quân sư: "Thị uy, rõ ràng là một màn thị uy! Thằng nhóc họ Trình kia đang khiêu chiến! Hắn muốn chứng minh hắn cường hơn công do 404 chúng ta huấn luyện! Hắn bế thằng út, chính là muốn s/ỉ nh/ục nó, làm nó mất hết ý chí chiến đấu!"

Một sự im lặng đ/áng s/ợ.

Lão Nhị siết ch/ặt nắm đ/ấm, cơ bắp cuồn cuộn: "Hắn dám! Chúng ta phải làm gì? Cư/ớp lại thằng út?"

"Không." Lão đại nheo mắt: "Chúng ta không thể dùng vũ lực, chúng ta phải dùng tình huynh đệ, phải cho thằng út thấy, ai mới là người thật sự quan tâm đến nó!"

Lão tam gật gù: "Đúng, thằng út đang sốt. Tên họ Trình kia chắc chắn sẽ đưa nó đến phòng y tế, chỗ đó lạnh lẽo, không có tình người. Chúng ta phải mang hơi ấm đến cho nó!"

"Nước gừng!" Lão Nhị reo lên: "Lần trước em bị cảm, mẹ em bắt uống nước gừng!"

"Và quả tạ!" Lão đại bổ sung; "Không thể để việc huấn luyện gián đoạn chỉ vì một cơn sốt vặt!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Hoàng đế thẳng nam ta thầm yêu… hóa ra là kẻ giấu kín chuyện đoạn tụ

Chương 19
Ngày phò tá Bùi Doanh lên ngôi, hắn ban cho ta chức vị thừa tướng. Trên long sàng, hắn quấn lọn tóc ta quanh đầu ngón tay, giọng điệu không giấu nổi vẻ vui mừng. “Thẩm Chước, trẫm đã nói từ lâu rồi, thiên hạ này… sớm muộn cũng là của hai chúng ta.” Thuở thiếu niên, ta từng hứa với Bùi Doanh sẽ ở bên hắn cả đời. Dẫu lòng ta vốn hướng về giang hồ tự tại, vẫn cố gắng ở lại, cùng hắn chống đỡ sóng gió, giúp hắn ngồi vững ngai vàng. Nhưng nhìn cuốn tranh tuyển tú hắn đưa tới, Lại níu ta kể về thân phận của từng tiểu thư thế gia. Ta mới chợt tỉnh ngộ. Hắn là hoàng đế. Là bậc thiên tử tương lai hậu cung ba nghìn giai lệ, đứng trên muôn người. Một người như vậy… Sao có thể chấp nhận nam nhân được chứ. Rời khỏi long sàng, ta quỳ xuống. “Thần cả gan… nay khẩn cầu được từ quan hồi hương, mong bệ hạ thành toàn.”
979
2 Xoá bỏ Omega Chương 15
3 Đồng Trần Chương 36

Mới cập nhật

Xem thêm