Chỉ cần giúp Hạ Trần mở ra lộ tuyến tình cảm ngọt ngào, ta liền có thể rút lui, nhận phần thưởng rồi tìm một thế giới thích hợp để nghỉ dưỡng vui vẻ!
Nghĩ thôi đã thấy kích động rồi!
Sau khi khoác lên mình bộ đồ thị vệ, ta liếc nhìn mình trong gương đồng.
Tốt, tuấn tú đỉnh đạc, ngọc thụ lâm phong.
Chỉ là cứ luôn cảm thấy hình như ta đã quên cái gì đó rồi.
Ta sờ cằm, trầm tư.
Chưa kịp nghĩ thông thì đội trưởng đội thị vệ đã xông vào, một quyền đ/ập lên vai ta:
"Người mới, đứng ngây ra đó làm gì! Sắp đến giờ đổi ca rồi!"
Xì, lực tay của tên này thật mạnh!
Mãi đến khi đổi ca trực, dạo bước đến ngự hoa viên, nửa bên vai ta còn đ/au âm ỉ.
Tên huynh đệ cùng phiên gác liếc ta một cái: "Người mới, ngươi canh tạm đi nhé, ta đi giải quyết nỗi buồn chút."
Rồi một nén nhang trôi qua, vẫn chẳng thấy bóng dáng hắn đâu.
Vừa nhậm chức đã gặp đúng cao thủ trốn việc! Ta phục hắn rồi!
Không được! Hắn trốn thì ta cũng trốn!
Đứng đần mặt ở chỗ này, qua tám trăm năm chưa chắc đã gặp được Hạ Trần. Ta phải nghiên c/ứu kỹ đường đi nước bước mới được.
Nói làm là làm, ta bẻ một nhánh cây, ngồi xổm dưới đất chuyên tâm nghiên c/ứu địa hình hoàng cung.
Hơi nóng từ mặt trời hòa lẫn hương hoa trong ngự hoa viên, hai thứ đó hòa quyện vào nhau, xông người ta đến mơ màng buồn ngủ.
Ta liền ngồi bệt xuống đất gật gù. Đầu gục xuống, lẩm bẩm: "Chẳng biết tên Hạ Trần này giờ đang làm gì."
"Đang nhìn ngươi."
Thanh âm lãnh đạm ấy như sấm sét n/ổ vang trên đỉnh đầu.
Ta bật dậy, quỳ sụp trên đất, h/ận không thể chui xuống đất: "Bái... bái kiến bệ hạ!"
Một giọng the thé vang lên: "Lớn gan thật! Dám buông lỏng chức trách, tội đáng tru di! Mau bắt lại!"
Hỏng rồi! Ta vừa mới tới đây, đã phải cưỡng ép rút lui rồi!
Ta vô thức ôm ch/ặt lấy chân Hạ Trần, thuận miệng đổ lỗi:
"Bệ hạ, thuộc hạ nhất thời sơ suất, không phải cố ý. Ngự hoa viên này mùi hương quá nồng, biết đâu có kẻ đã hạ mê dược! Xin bệ hạ yên tâm, thuộc hạ nhất định điều tra đến cùng!"
"Mê dược?" Giọng Hạ Trần lạnh đến mức không nghe ra là đang vui hay đang gi/ận: "Ngẩng đầu lên!"
Ta bóp mạnh một cái vào người mình, giả bộ "trúng th/uốc nhưng đang cố chịu đựng".
Ngẩng đầu lên liền đụng phải đôi mắt thâm thúy của Hạ Trần.
Ba năm không gặp, thiếu niên năm xưa đã hoàn toàn rũ bỏ vẻ ngây thơ, nét mày ánh lên vẻ lạnh lùng cùng kiêu ngạo của đế vương.
Chỉ có điều, đôi mắt đẹp đẽ ấy chất chứa đầy tâm tư phức tạp.
Như hồ nước nơi thâm cốc. Bề mặt phẳng lặng, nhưng đủ để nhấn chìm người khác.
Trong ánh mắt ấy, ta mơ hồ thấy được h/ận ý cùng mừng rỡ xem lẫn vào nhau.
Trong lúc ta còn ngẩn người, Hạ Trần chợt cười:
"Có ai từng nói, ngươi rất giống với một cố nhân của trẫm không?"