Chu Triệt nheo mắt, ánh mắt đầy đe dọa.

Dù sao tôi cũng không phải nhân vật chính, tôi chấp nhận số phận, nhắm nghiền mắt nuốt cục thức ăn không rõ nguyên liệu, dạ dày cồn cào muốn ói.

Cái miệng của tôi. Thực quản của tôi. Dạ dày của tôi. Và cả trái tim nữa đều đã khuất phục trước thế lực đen tối này.

Tôi chưa từng ăn thứ gì kinh t/ởm đến thế, suýt nữa đã nôn ngay tại chỗ.

Liếc thấy ánh mắt sắc lạnh của Chu Triệt, tôi lại đành nuốt chửng.

Ăn cũng đã ăn rồi, nuốt trôi cũng chẳng thành vấn đề.

Chu Triệt lắc lắc hộp cơm hỏi tôi với vẻ mặt tươi cười: "Vị thế nào?"

Nuốt cũng đã nuốt rồi, nói dối thêm câu nữa cũng chẳng sao: "Ngon tuyệt cú mèo."

Chu Triệt ngước mắt nhìn nhân vật chính, giọng điệu bông đùa: "Tiểu D/ao, cả đàn em của cậu còn khen ngon, thử một miếng đi. Tôi làm cả buổi sáng đấy."

Thứ này mà làm cả buổi sáng ư? Tôi thầm ch/ửi trong bụng: Đúng là d/ao nhỏ rạ/ch đít - mở mắt xem. Làm lâu thế, anh tưởng mình là đầu bếp Michelin à?

Lâm D/ao đ/ập mạnh hộp cơm ra với vẻ gh/ê t/ởm, quát lạnh lùng: "Tôi đã bảo không thích cậu rồi, đừng làm mấy trò vô vị này nữa! Với lại, ai thèm ăn thứ c*t mà cậu nấu, kinh t/ởm vãi."

Ủa, diễn cũng chẳng thèm diễn nữa à? Để hạ gục phản diện mà không thèm nghĩ đến tính mạng tôi sao? Chê đồ hắn nấu như c*t, vậy tôi là cái gì?

Ôi trời. Đúng là một cuốn tiểu thuyết đam mỹ đi/ên rồ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0