Không bằng giả thành thật

Chương 6

22/07/2025 17:48

Vội vã lau vết cà phê ở khóe miệng, tôi trợn mắt không thể tin nổi.

Kiều Dự vẫn cười, chỉ là cảm giác có chút tâm sự nặng lòng.

Qu/an h/ệ giữa tôi và anh ta là tình bạn đồng chí nương tựa lẫn nhau, khoảng thời gian đó quá khổ cực, sự phụ thuộc và tin tưởng đã biến chất, nảy sinh chút tình cảm khác lạ, tự nhiên là đã đến với nhau.

Và lúc đó chúng tôi cũng thật sự cần một người yêu, như cái cớ để từ chối những lời mời không mấy tốt lành của các đại gia.

Người yêu đó là nam hay nữ không quan trọng, chỉ cần thật sự tồn tại là được.

Việc tôi và Kiều Dự chia tay cũng rất tự nhiên – cả hai chúng tôi đều không muốn làm người nằm dưới.

Không nói quá, nếu trói tôi và anh ta trên dưới với nhau, trên trái đất sẽ sinh ra cỗ máy vĩnh cửu xoắn ốc đầu tiên.

Nhưng chính Kiều Dự này, người sống ch*t không chịu khuất phục, sau khi bị một đại gia bí ẩn để mắt tới, lại ngoan ngoãn nghe theo.

"Không cách nào, người ta rất khỏe lại bá đạo, dùng tiền đ/ập tôi đ/au lắm."

Kiều Dự trước đây đã biện minh như vậy.

Vậy bây giờ........................

Tôi lắc đầu: "Tôi không dám động vào anh đâu, sợ ông đại gia kia của anh tức gi/ận thì tôi phải cuốn gói khỏi giới giải trí mất."

"Anh ta bây giờ căn bản có để ý đến tôi đâu." Kiều Dự cúi đầu mở điện thoại, đưa trước mặt tôi: "Nhìn này, người mới của anh ta đấy."

Bức ảnh chụp mờ, có lẽ là chụp lén.

Người đàn ông lạnh lùng có vẻ s/ay rư/ợu, bên cạnh là một chàng trai mảnh mai trắng trẻo dựa sát vào.

Chàng trai đó tôi nhận ra, dạo này luôn lên xu hướng, nhất định là có người nâng đỡ.

Liếc nhìn Kiều Dự, anh ta đang nhìn chằm chằm vào hai người trong ảnh.

Tôi hiểu anh ta quá má, anh ta đang gi/ận dỗi.

Được cưng chiều nên có thái độ ngạo mạn, anh ta muốn đá/nh cược, đá/nh cược rằng trong lòng người đàn ông kia, mình vẫn còn trọng lượng.

"Anh không sợ đẩy người ta ra xa hơn sao, những người ở vị trí cao như họ, gh/ét nhất là phản bội và thăm dò."

Kiều Dự sững người, giơ tay ôm lấy cổ tôi, thở dài nhẹ.

"Vậy thì tôi dứt khoát bỏ luôn cái giới tồi tệ này luôn, ai thích thì cứ ở lại."

Trời ạ, tôi vừa mới có chút sóng gió thôi, tôi còn phải ở lại mà!

Đang định cằn nhằn, cửa phòng nghỉ khẽ gõ.

Phó Trì cầm mấy tờ giấy trên tay, ánh mắt lướt qua tôi và Kiều Dự, giọng lạnh lùng.

"Nửa sau thêm kịch bản, em có rảnh không? Đối một chút."

Tôi gạt cánh tay của Kiều Dự ra, gật đầu với Phó Trì.

Bước đi, phía sau vọng lại một câu.

"Tề Tịnh, em cân nhắc đi, vừa khỏi phải b/án đồng tính giả tạo."

Nghe vậy tôi lập tức nhìn sang Phó Trì, nhưng anh chỉ ngước mắt lên, không nói gì quay đi ngay.

Trong lòng bỗng chua xót.

Thật ra tôi cũng đang đá/nh cược, đá/nh cược rằng Phó Trì sẽ có chút bận tâm đến mối qu/an h/ệ của tôi và Kiều Dự.

Câu trả lời rất rõ ràng.

Là tôi đang tự làm khổ mình.

Thế nên lời từ chối, trong nỗi đắng cay đã lên men thành một hương vị khác.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đạt cấp tối đa về tài ăn nói, tôi khiến cả kinh thành phát điên

Chương 8
Cả kinh thành này ai nấy đều tường tận, tiểu thư nhà họ Mạnh mang cái miệng khiến người ta tức đến chết cũng không xong. Phụ thân ta vốn là Nội các Đại học sĩ, cả đời cẩn ngôn thận hành, ngày ngày bái Phật cầu cho ta bớt nói vài câu. Cuối cùng, người chẳng còn cách nào khác, đành ép gả ta cho kẻ thù không đội trời chung của người là Cố Bắc Thần – kẻ vốn nổi danh nghiêm nghị, quyền khuynh triều chính. Ngày thành thân, vài kẻ đối đầu chính trị với Cố Bắc Thần cố ý sai phu nhân đến tân phòng để gây khó dễ cho ta. Thượng thư phu nhân che miệng, cười đầy mỉa mai: “Mạnh tiểu thư, Cố Thủ phụ tính tình lạnh lùng, chẳng gần nữ sắc, nàng gả tới đây, cuộc đời này xem như chẳng còn gì để trông mong rồi.” Ta vén khăn che mặt, bốc lấy quả táo tàu trên bàn vừa nhai vừa đáp: “Nhìn thấu được cuộc đời thì tốt chứ sao, chứng tỏ mắt ta vẫn còn sáng tỏ lắm! Chẳng như phu nhân đây, mắt mờ chân chậm, đến cả lão gia nhà mình đêm qua ngủ lại ở phòng thiếp nào cũng chẳng nhìn ra.” Một vị Thị lang phu nhân khác tức giận đập bàn: “Ngươi là nha đầu thế nào mà ăn nói hồ đồ vậy, chẳng sợ sau này bị nhà chồng chán ghét, vận mệnh tát cho vỡ mặt hay sao!” Ta nhai táo tàu, cười rạng rỡ như hoa: “Ôi chao, thế thì tỉnh cả người tỉnh táo lắm đấy!”
Cổ trang
0
Phất Nhân Chương 7