Thần Hư đạo nhân trừng mắt liếc hắn một cái, "Ta không đi! Dựa vào cái gì để cho ta trả lời! Con rùa ch*t bằm, vẫn là ngươi làm đi! Ngươi không phải là mỗi tình thắm thiết đến ch*t không đổi đối với đội trưởng sao? Làm sao có thể vào lúc này thấy ch*t mà không c/ứu đây?"

Nhất Chi Hoa ho nhẹ một tiếng mở miệng, "Cái gì đó... Hoa quốc không phải là có một câu nói kêu... Vợ chồng vốn là chim cùng rừng, tai vạ đến nơi từng người bay..."

Thần Hư đạo nhân nhất thời tỏ vẻ kh/inh bỉ, "Đội trưởng, hiện tại ngươi đã thấy rõ ràng diện mục thật của hắn rồi đi?"

Nhiếp Vô Danh lần lượt lườm hai người một cái, cuối cùng nhìn về phía anh chàng ngoại quốc dời gạch, "Tiểu Điềm Điềm, ngươi đi hồi âm cho Hữu Danh muội!"

Ngoại quốc dời gạch thần sắc nghiêm túc, mở miệng: "Captain, I"d like to help you, but *….tiếng Trung của tôi không tốt lắm, đội trưởng anh muốn ăn c*t sao? Tôi đi m/ua cho anh!"

* Tiếng Anh: “Đội trưởng, tôi muốn giúp anh, nhưng…”

Tiểu Điềm Điềm nói xong lập tức chạy ngay không còn thấy bóng.

Tiếp đó, "Lạch cạch" một tiếng, ván qu/an t/ài của Băng Sơn Nam từ bên trong khóa lại...

Nhiếp Vô Danh thiếu chút nữa tức hộc m/áu, "Cái c/on m/ẹ các ngươi! Một hai ba bốn tên, không có lấy một tên nào có ích!"

Duy nhất một kẻ đáng tin là Phong Huyền Diệc, vẫn ở trong trạng thái mất net lâu dài...

Hắn, người đội trưởng này, tạo nên cái nghiệt gì vậy trời?!

Nhiếp Vô Danh đang nhức đầu, âm thanh nhắc nhở từ WeChat lại bắt đầu đinh đinh đinh vang lên.

[ Diệp Hữu Danh: Nhiếp Vô Danh! Ngươi có lầm hay không?! Ta dkm một đại cô nương chưa kết hôn, có lòng tốt phải giúp ngươi giả mạo làm mẹ của một tiểu nãi oa, ngươi ít nhất phải đem sự tình sắp xếp ổn thoả cho ta chứ? ]

[ Diệp Hữu Danh: Kết quả cháu ngươi tới rồi, ngươi ngay cả nói cũng đều không nói với ta một tiếng, còn đem người đưa tới cửa liền tự mình chạy trốn. Để lại ta một mình mộng bức mà nhìn mình đột nhiên có nhiều hơn một đứa con trai, một chút chuẩn bị cũng không có! ]

[ Diệp Hữu Danh: Vạn nhất bạn trai ta thấy được hiểu lầm đứa bé là do ta ăn chơi bên ngoài cùng trai lạ, vậy thì làm sao bây giờ? ]

[ Diệp Hữu Danh: Trọng điểm không phải là cái này, trọng điểm là, ta là hàng giả đó, cái người cậu ruột như người bây giờ chơi trò mất tích với ta! Có cần phải gài bẫy như vậy hay không! ]

Diệp Oản Oản rõ ràng đang ở trong trạng thái bùng n/ổ, đi/ên cuồ/ng nhắn tới.

Đám người Nhiếp Vô Danh tất cả đều run lẩy bẩy, không có một người dám ở loại thời điểm này xuất hiện.

[ Diệp Hữu Danh: Ta đếm ba tiếng, không xuất hiện nữa, tự gánh lấy hậu quả. ]

[ Diệp Vô Danh:3]

[ Diệp Hữu Danh:2]

[ Diệp Hữu Danh:1]

Nhất Chi Hoa cùng Thần Hư đạo nhân ngồi xổm ở trong góc, tận lực giảm thiểu cảm giác tồn tại của mình.

Thật là hâm m/ộ Tử Q/uỷ mà, cái qu/an t/ài này dùng thật tốt!

Nhiếp Vô Danh hít sâu một hơi, không có biện pháp, coi như là đội trưởng, coi như là cậu của tiểu m/a đầu, cũng chỉ có thể tự mình giải quyết chuyện này rồi...

Diệp Oản Oản trân trân nhìn chăm chú lên màn hình điện thoại di động.

Ba tiếng đếm ngược hoàn tất, bên trong nhóm WeChat rốt cuộc xuất hiện một tin tức…

[ Bạn thân của ngài Nhiếp Vô Danh đã rời khỏi nhóm WeChat ]

Diệp Oản Oản: "..."

Ngồi rút đầu trong góc, Nhất Chi Hoa cùng Thần Hư đạo nhân: "...!!!"

Mịa nó!

Đội trưởng ngài, chiêu này cũng quá vô sỉ đi!

Cứ như vậy đem bọn họ ném ở trong ổ sói rồi hả?

[ Bạn thân của ngài Nhất Chi Hoa đã rời khỏi nhóm WeChat ]

[ Bạn thân của ngài Thần Hư đạo nhân đã rời khỏi nhóm WeChat ]

[ Bạn thân của ngài Ái Tân Giác La. Tiểu Điềm Điềm đã rời khỏi nhóm WeChat ]

...

Liên tiếp ba thông báo hệ thống b/ắn ra ngoài, cuối cùng chỉ còn lại có một tên bị b/ệnh u/ng t/hư lười giai đoạn cuối, ngay cả chạy trốn giữ mạng cũng lười làm...

"Hỗn đản! Cái này con mịa nó chính là ngươi buộc ta làm đấy! Ngươi bất nhân! Cũng đừng trách ta bất nghĩa!"

Diệp Oản Oản cắn răng, gi/ận đến nổi trận lôi đình, sải bước hướng về trong phòng khách đi tới!

Vai mẹ này! Nàng không làm!

Diệp Oản Oản lửa gi/ận ngút trời về tới phòng khách, trực tiếp đi thẳng về hướng Nhiếp Đường Tiêu, "Đường Đường! Mẹ có chuyện muốn nói với con!"

Diệp Oản Oản đi ra ngoài rất lâu, tiểu tử vẫn ngồi ở trên ghế sa lon chờ đợi, nghe được Diệp Oản Oản trở lại, lập tức quay đầu sang, đưa cánh tay nhỏ ngắn ngủn ra, xoa xoa ánh mắt buồn ngủ cho tỉnh táo lại, nhõng nhẽo mà kêu một tiếng, "Mẹ..."

"Ây..."

Nguyên bản lời muốn nói của Diệp Oản Oản, trong nháy mắt tất cả đều nghẹn lại trong cổ họng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Alpha Phế Vật Mang Thai Con Của Nguyên Soái Đế Quốc

Chương 23
Tuyến sinh dục của tôi hỏng rồi, vị hôn phu cũng dứt áo ra đi. Ngoảnh đi ngoảnh lại, hắn đã trèo lên được gờ cửa nhà hào môn quyền quý bậc nhất Đế quốc. Tấm thiệp mời tiệc đính hôn được ném bốp vào mặt tôi: "Tạ Thính Thanh, đến mà mở mang tầm mắt, xem xem thế nào mới là một Alpha cấp SSS chính hiệu." Tôi chẳng tha thiết gì chuyện mở mang tầm mắt, nhưng buổi tiệc đó lại bao trọn một suất buffet miễn phí — thứ mà tôi đang rất cần. Tại tiệc cưới, hắn ôm eo người tình mới, vừa đắc ý vừa hếch răng chỉ trích tôi: "Giới thiệu với mọi người, đây chính là cái gã phế..." Lời còn chưa dứt, vị Nguyên soái nổi danh là "chó điên" của Đế quốc đã thẳng tay đạp cửa bước vào. Toàn trường lặng ngắt như tờ. Nguyên soái mắt đỏ ngầu, dụi gáy vào hõm cổ tôi, giọng khàn đặc: "Tìm thấy em rồi. Lần sau còn dại dột chạy qua rào, tôi đánh gãy chân em." Đấy, tôi đã bảo rồi, chó hoang ven đường không thể tiện tay nhặt bừa được. Cho dù có là Nguyên soái Đế quốc đi chăng nữa.
0
3 Qủy song sinh Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi trọng sinh, tôi thu hồi bằng sáng chế cốt lõi đã trao cho vợ

Chương 19
Vợ tôi, Thẩm Tri Ý, có một ân nhân cứu mạng tên là Cố Hoài Xuyên. Năm hai mươi hai tuổi, khi cô ấy bị mắc kẹt trong kho hàng bốc cháy, chính Cố Hoài Xuyên đã liều mạng cõng cô ấy ra ngoài. Mười năm sau đó, anh ta trở thành người thứ ba không thể chối từ trong cuộc hôn nhân của chúng tôi. Anh ta khởi nghiệp thất bại, Thẩm Tri Ý bắt tôi phải trả khoản nợ hai mươi triệu thay anh ta. Anh ta muốn bước chân vào ngành dược, cô ấy lại khuyên tôi giao dự án thuốc mới quan trọng nhất của tập đoàn cho anh ta. Tôi không đồng ý, cô ấy liền đỏ hoe mắt hỏi tôi: 'Nếu năm đó không có Hoài Xuyên, anh căn bản đã không có vợ. Tất cả những gì chúng ta đang có, vốn dĩ nên chia cho anh ấy một phần.' Tôi đã yêu Thẩm Tri Ý mười hai năm, cuối cùng vẫn chọn cách thỏa hiệp.
Vườn Trường
0
Âm mưu đen tối Chương 10