Trên lưng Hoắc Tắc xăm tên hai người.

Mẹ anh và người bạn thời thơ ấu.

Từng có gia đình hạnh phúc: Cậu ấm giàu sang, tràn đầy yêu thương.

Cho đến khi bố anh ngoại tình với omega, chuyển hết tài sản cho kẻ thứ ba, khiến mẹ anh đi/ên lo/ạn rồi t/ự v*n.

Người bạn thời thơ ấu - c/ứu tinh của anh - đã phản bội anh vì bị omega đối thủ dụ dỗ, làm lộ bí mật thương mại.

Công ty xuýt phá sản, may mà anh gượng dậy được.

Anh c/ăm gh/ét sự hấp dẫn bản năng giữa alpha và omega.

Thứ cảm xúc khiến người ta phản bội gia đình, lý trí và quá khứ.

Vì vậy, anh ấy đã chọn tôi, là beta duy nhất trong phạm vi hôn nhân phù hợp.

Một beta bình thường, không có pheromone, cũng không bị ảnh hưởng bởi pheromone.

Cuộc ân ái kéo dài kết thúc, đã quá nửa đêm.

Hoắc Tắc giúp tôi vệ sinh xong, liền nằm xuống bên cạnh.

Tôi mệt đến mức không thốt nên lời, nhưng vẫn cố gắng nhắc nhở anh:

"Anh không về phòng ư?"

Hoắc Tắc quá bận rộn, thường đi sớm về khuya, tôi luôn bị anh làm phiền giấc ngủ.

Thế nên sau một tháng kết hôn, anh đề nghị ngủ phòng riêng. Dù có thân mật đến đâu, xong việc cũng mỗi người về giường mình.

"Ừ, công việc quan trọng đã xử lý xong. Dạo này anh không bận lắm, sẽ dành thời gian ăn sáng và tối cùng em."

"... Còn ít nhất ba tiếng nữa mới đến bữa sáng."

Hoắc Tắc ôm tôi vào lòng, giọng trầm ấm vang bên tai:

"Trước khi chia phòng, em chưa từng bị vẹo cổ. Gần đây chúng ta nên ngủ cùng nhau."

Đây chắc là điều anh ấp úng muốn nói lúc mới về.

...

Sao chỉ một phút ngắn ngủi lại có hai tin x/ấu thế này?

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Đổi Nhân Ngư Cũ Lấy Giao Nhân Mới

Chương 16
Trước khi qua đời, cha mẹ đã đặt mua cho tôi một nhân ngư để duy trì huyết mạch. Nhưng tôi sinh ra đã bị teo chân phải, vì thế nhân ngư của tôi vô cùng ghét bỏ tôi. “Loại tàn phế như cậu nên tránh xa tôi ra, cậu căn bản không xứng giao phối với tôi!” Sau khi Hứa Lạc Tinh lại một lần nữa đập phá đồ đạc, tôi hoảng loạn chạy ra khỏi nhà. Trong lúc lạc đường, tôi vô tình bước vào một thủy cung dưới biển sâu. Một chiếc đuôi cá màu bạc tuyệt đẹp vươn ra khỏi bể nước, quấn lấy eo tôi. Đôi mắt xanh trong veo của nhân ngư khẽ dẫn ánh nhìn tôi về tấm biển dựng bên cạnh: [Hàng lỗi, hoan nghênh đổi cũ lấy mới.] Trong mắt hắn ánh lên làn nước, phun ra một chuỗi bong bóng: “Chủ nhân… đưa tôi về nhà đi.” Đúng vậy, cũng nên thay nhân ngư trong nhà bằng một nhân ngư mới rồi. Nhưng khi tôi yêu cầu Hứa Lạc Tinh dọn đi, cậu ta lại dùng đuôi chặn trước cửa, hai mắt đỏ ngầu: “Cậu… chỉ vì nhân ngư hèn đó mà không cần tôi nữa sao?”
475
4 Khắc Sâu Chương 11
8 Gia Môn Hữu Hạnh Chương 13
9 Múa Triệu Hồn Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm