Tên thật của quản gia là Quản Giai.
Nói là muốn nắn anh ta, nhưng thật ra tôi cũng chẳng rảnh đến thế.
Tôi không phải loại phú nhị đại ngày ngày không có việc gì làm, chỉ biết ăn bám người già.
Tôi phải đi làm.
Công ty lớn như vậy đều trông cậy vào tôi nuôi sống đấy.
Đấy, vừa bận xong một hợp đồng lớn, tôi ngồi bệt trong văn phòng.
Đầu lọc th/uốc rơi đầy đất đủ để chứng minh mức độ bận rộn gần đây của tôi.
Ngay cả nhà cũng mấy ngày không về.
Điện thoại “ting” một tiếng.
Là đám bạn ăn chơi hẹn tôi đi uống rư/ợu.
Cũng được.
Công việc trong tay tạm thời kết thúc.
No ấm thì nghĩ chuyện d/âm dục, tôi cũng muốn tìm chỗ thả lỏng một chút.
Đêm đó, sắc trời đen như mực.
Tôi ngồi trong ghế lô, vẫn nhàn nhã như trước.
Một alpha đeo khóa chống cắn ngoan ngoãn quỳ ngồi bên cạnh rót rư/ợu cho tôi.
Bên kia là một omega nhỏ ngọt đến ngấy người châm th/uốc cho tôi.
Bạn bè trêu chọc:
“Phong thiếu kết hôn rồi mà sức hút vẫn không giảm nhỉ.”
Đèn đỏ rư/ợu xanh, xa hoa trụy lạc.
Thoải mái đến mức tôi suýt quên mình còn có một ông chồng.
Tôi cong môi cười khẽ.
Vừa ngẩng đầu.
Ồ.
Gặp chồng rồi.
Hoắc Kinh Diên đang ở cách đó mấy ghế lô.
Mím môi, nhìn thẳng tôi không chớp mắt.
Tiện thể quét mắt qua hai AO ngồi hai bên tôi một lượt.
Ánh đèn nhiều màu lướt qua gương mặt hơi bất mãn của anh.
Đôi mày mắt sâu thẳm.
Sống mũi cao thẳng.
Đủ đẹp.
Khiến alpha bên cạnh tôi bỗng trở nên hơi không đủ nhìn.
Bạn tôi nhìn theo ánh mắt tôi, sững ra một chút, rồi huých vai tôi.
“Chồng cậu à?”
Tôi “ừ” một tiếng.
Cong môi, nheo mắt cười, từ xa nâng ly với Hoắc Kinh Diên.
Tự tin, thản nhiên.
Không hề có chút hoảng lo/ạn vì bị bắt quả tang.
Anh lạnh mặt quay đầu đi, không thèm để ý tôi.
Tôi nghiêng đầu đá/nh giá anh một phen.
Hoắc Kinh Diên đại khái tới bàn công việc.
Vị tổng giám đốc ngồi đối diện anh nổi tiếng không đứng đắn, chỉ thích hẹn bàn công việc ở loại nơi này.
Nhàm chán.
Tôi lười nhìn anh nữa, tiếp tục uống rư/ợu của mình.
Cho đến khi alpha bên cạnh bị chen đi, thay bằng một vị khách không mời.
Trần Nhiên đoạt lấy ly rư/ợu trong tay tôi, uống cạn một hơi.
“Kết hôn sao không gửi thiệp mời cho tôi?”
Tôi không tức gi/ận, ngoắc tay gọi thêm một ly.
“Ai lại gửi thiệp mời cho bạn trai cũ?”
“Đừng tự coi mình quan trọng quá.”
Hắn cười lạnh một tiếng, cúi người xuống, gần như nói bên tai tôi:
“Phong thiếu, chơi qua tôi rồi mà còn nhìn trúng người khác được à?”
“Có b/ệnh.”
Tôi trợn trắng mắt.
“Anh tưởng mình là ai?”
“Phong Hủ, mối tình đầu.”
Trần Nhiên dừng lại, đ/è thấp giọng.
Ngón tay đặt lên gáy tôi, trượt qua tuyến thể, m/ập mờ chấm nhẹ.
“Chỗ này, chỉ có tôi từng cắn.”
Tôi hít sâu một hơi.
Đồ đê tiện.
Gh/ê t/ởm đến mức tôi suýt nôn cả cơm qua đêm ra ngoài.
Tôi nghiến răng nghiến lợi.
“Cho nên?”
Trần Nhiên cong môi, đầy thâm ý đẩy một ly rư/ợu tới.
“Kết hôn rồi vẫn có thể ly hôn.”
“Em biết mà.”
“Tôi lãng tử quay đầu rồi.”
Tin tức tố của hắn nhàn nhạt bay ra, quanh quẩn nơi chóp mũi, đá/nh thức vài ký ức chẳng tốt đẹp gì.
Buồn nôn quá.
Tôi nhìn ly rư/ợu kia, chậm rãi nâng mắt, bỗng nhiên cười.
“Đổi chỗ nói chuyện đi.”
“Ở đây đông người.”
Đổi chỗ để ông đây đá/nh ch*t thằng ng/u nhà anh.
Nhưng rơi vào mắt Hoắc Kinh Diên, tất cả lại không phải ý này.
Hoắc Kinh Diên nhìn tôi và Trần Nhiên rời khỏi quán bar bằng cửa sau, mày càng nhíu càng ch/ặt.
Cuối cùng anh cũng đứng dậy đi theo.
Trong con hẻm hẻo lánh không người, tôi bóp cổ tay mình, kéo hẳn chiếc cà vạt vốn đã lỏng lẻo xuống.
Khi đối phương từng bước lại gần tôi, nụ cười gian như đã đạt được mục đích dần hiện trên mặt, một bóng người bỗng xuất hiện.
Người đó xách cổ áo sau của Trần Nhiên, mạnh tay quăng hắn lên tường.
Sau đó quay đầu trừng tôi.
“Cậu ng/u à?”
Tôi: “…”
Mày Hoắc Kinh Diên nhíu ch/ặt.
Anh gh/ét bỏ buông tay.
Tôi còn tưởng anh định m/ắng tôi lẳng lơ ong bướm.
Kết quả anh nói:
“Loại alpha vừa nhìn đã biết không có ý tốt này, cậu cũng dám đi theo hắn ra ngoài?”
“Cậu biết làm vậy nguy hiểm thế nào không?”
Biểu cảm của tôi trống rỗng trong thoáng chốc.
Vỏ n/ão trong nháy mắt được vuốt phẳng, được kéo giãn.
Như thể đang tản bộ trong rừng Na Uy.
Người anh em.
Hóa ra anh thật sự quên mất hôm đó là tôi đá/nh anh à?
Loại cặn bã như hắn, một mình tôi đá/nh mười người cũng được.
Trần Nhiên tự gỡ mình khỏi tường, hung hăng nhổ một ngụm, đưa tay lau m/áu mũi.
“Mẹ kiếp, mày là ai?”
Sau đó hắn cũng trừng tôi.
“Phong Hủ, em cứ nhìn nó đá/nh tôi như vậy à?”
Mẹ nó.
Sao đứa nào đứa nấy đều trừng tôi vậy?
Tôi dứt khoát khoanh tay tựa vào tường, nhàn nhạt nói:
“Anh ta à?”
“Chồng tôi.”
Hai người đều sững ra.
Hoắc Kinh Diên bỗng nhiên ngượng ngùng.
Ánh mắt Trần Nhiên đảo qua đảo lại giữa hai chúng tôi.
Đột nhiên hắn cười, chỉnh lại quần áo, ra dáng người tử tế mà vươn tay về phía Hoắc Kinh Diên.
“Xin chào.”
“Mối tình đầu của Phong Hủ.”
Hoắc Kinh Diên không để ý tới hắn.
Anh nhìn tôi.
“Về nhà không?”
Trần Nhiên bị phớt lờ, mặt mũi không giữ được, trong mắt lóe qua oán đ/ộc.
Bàn tay treo giữa không trung chuyển sang đặt lên vai Hoắc Kinh Diên.
“Ân ái gh/ê nhỉ.”
“Ê, Phong Hủ để mày cắn chưa?”
Tôi nhíu mày.
Giữa thanh thiên bạch nhật mà thảo luận tuyến thể của omega từng bị ai cắn, chẳng khác gì l/ưu ma/nh bàn chuyện dưới váy con gái nhà người ta.
Hoắc Kinh Diên im lặng lùi một bước.
Anh vươn tay chắn hờ trước người tôi.
“Tôi không có nghĩa vụ trả lời anh.”