Đúng lúc tiến thoái lưỡng nan.
Giọng nói trong trẻo của Trưởng Công chúa vang lên từ phía sau.
“Đi đi, Kiến Tuyết.”
“Bổn cung nhận con làm con gái nuôi... không phải để trói buộc con.”
Ánh mắt bà dịu dàng như đang hồi tưởng chuyện cũ, nơi khóe môi dần hiện lên hai lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Gương mặt vốn sắc sảo rực rỡ cũng trở nên mềm mại hơn.
“Bằng tuổi con bây giờ, bổn cung vẫn còn ngây thơ, vô ưu vô lo...”
“Đến khi vội vã đi hết nửa đời người, ngoảnh đầu nhìn lại mới phát hiện, quãng thời gian hoang đường ấy lại là những ngày tháng hạnh phúc nhất cuộc đời.”
Ánh mắt bà xuyên qua ta, dừng lại nơi rất xa.
“Con không cần bận tâm đến suy nghĩ của bổn cung.”
“Những gì bổn cung phải gánh chịu đều là do chính lựa chọn của mình, không liên quan gì đến con.”
“Con muốn làm gì thì cứ làm.”
“Không cần trước lo sau nghĩ.”
“Từ nay về sau, phủ Công chúa này sẽ là chỗ dựa của con.”
“Bổn cung sẽ ở đây chờ con trở về, nghe con kể về phong cảnh dọc đường.”
Ngày bị sư phụ đuổi khỏi sơn cốc, ta không khóc.
Ngày đầu đặt chân đến Trường An, bị tr/ộm lấy sạch đồ đạc, ta cũng không khóc.
Ngay cả lúc vừa nhận lại mẹ, ta vẫn cố nhịn không rơi nước mắt.
Thế nhưng lúc này...
Bao nhiêu tủi thân, chua xót, hoang mang và bất an tích tụ bấy lâu, như con đê vỡ tung.
Cuối cùng cũng ồ ạt trào ra.
Ta quay người, lao về phía Trưởng Công chúa, một lần nữa vùi sâu vào lòng bà.
Nước mắt thấm ướt cả vạt áo.
Bàn tay bà nhẹ nhàng vuốt lưng ta.
“Cảm ơn người... mẫu thân.”
Ngoài cửa sổ, bầu trời trong xanh.
Dưới mái hiên, chẳng biết từ lúc nào Nhị công tử đã xoay xe lăn, lặng lẽ hướng mặt về phía sân viện.
Tựa như đang chờ một cơn mưa tạnh.
Trên đường trở về Hầu phủ.
Trong cỗ kiệu, bầu không khí tĩnh lặng đến nghẹt thở.
Ánh mắt của Tống Tầm Chiêu thỉnh thoảng lại lặng lẽ liếc về phía thiếu nữ ngồi đối diện, đang ngẩn ngơ thất thần.
Kể từ khi rời phủ Trưởng Công chúa.
Đôi mày nàng chưa từng giãn ra.
Hắn rất muốn hỏi.
Vừa rồi Trưởng Công chúa gọi riêng nàng là vì chuyện gì?
Vì sao đột nhiên lại nhận nàng làm nghĩa nữ?
Nhưng nhìn khối ngọc bội nàng siết ch/ặt trong tay.
Hắn cảm thấy chẳng cần hỏi nữa.
Đáp án đã quá rõ ràng.
Kiến Tuyết đến Hầu phủ mới hơn hai tháng.
Nàng lỗ mãng.
Đơn thuần.
Nhưng cũng chân thành và nhiệt thành đến lạ.
Ngày nàng đến.
Thực ra mới chỉ hai năm kể từ khi hắn g/ãy chân và bị hủy hôn.
Vậy mà hắn lại có cảm giác mình đã sống mơ hồ trong hậu viện Hầu phủ suốt nửa đời người.
Thời gian dài đến đ/áng s/ợ.
Tính tình hắn ngày càng nóng nảy.
Bởi đêm nào hắn cũng mất ngủ.
Trong những đêm tĩnh mịch.
Hắn luôn nhớ về ngày đi săn năm ấy.