10.

Mộc Tiểu Tiểu không bắt máy, nhưng chuyện ở trường đã giải quyết xong.

Giang Thành đứng dậy, một tay che vạt áo trước, tay còn lại giơ ra bắt tay với từng giáo viên.

Vẻ mặt tươi cười, thái độ chân thành, không có dáng vẻ của một tổng tài bá đạo mà mang phong thái của một nhân tài trong xã hội.

Viện trưởng đầu trọc cười tươi như hoa, cô Trịnh cũng cười hỏi: “Tôi chỉ biết ngài là phụ huynh của Tô Viện Viện, ngài là anh của cô bé à?”

Nụ cười trên mặt Giang Thành càng rõ ràng hơn: “Không, tôi là chồng chưa cưới của em ấy.”

“Ồ wow ~” Cô Trịnh lập tức nháy mắt ra hiệu cho tôi, nhưng lại nói với Giang Thành, "Chao ôi, vậy không làm mất thời gian của mọi người nữa, cũng không còn sớm, mọi người mau đi thôi!"

Mặt tôi nóng bừng, vội chào tạm biệt thầy giáo, tôi bị Giang Thành kéo đi.

"Bảo là bạn trai được rồi, anh cần gì phải nói là chồng chưa cưới!" Tôi dùng đầu ngón tay chọc vào lòng bàn tay Giang Thành, ước gì có thể chọc một lỗ trên người anh.

Giang Thành đang nói chuyện với thư ký Hứa, bàn tay to lớn siết ch/ặt tay tôi, mặt không đổi sắc, dặn dò vài câu rồi để bọn họ rời đi trước.

Chờ bọn họ rời đi, anh lập tức xoay người lại, nhìn tôi bĩu môi: “Viện Viện, sao anh không được nói mình là chồng chưa cưới của em? Nói đi! Có phải ở trường em có tên yêu tinh khác rồi đúng không? Em thay lòng đổi dạ?”

Tôi nhắc nhở anh: “Cấp dưới của anh mới rời đi thôi, tém tém lại chút coi.”

Anh không nói gì, chỉ bĩu môi, hay tay cầm lấy tay tôi lắc lắc.

Hết cách, từ nhỏ tôi đã trúng chiêu này của ảnh, lần này cũng không ngoại lệ, tôi vội vàng ôm lấy anh dỗ dành: “Không có tên y/êu tinh nào hết, không có thay lòng đổi dạ, em chỉ cảm thấy gọi chồng chưa cưới, nghe cứ là lạ.”

Giang Thành giả vờ cảnh giác nhìn xung quanh, căng thẳng nói: “Có gì mà x/ấu hổ, nếu không phải anh nhanh chóng hành động, chỉ sợ em vừa vào đại học đã bị con chó nào bắt mất.” Vừa nói xong liền ngẩng đầu lên, để lộ vẻ mặt có chút đắc ý.

Nghĩ đến cảnh tượng lúc đó là tôi lại thấy tức cười, nhịn không được nhéo anh một cái.

Giang Thành hơn tôi ba tuổi, bố của bọn tôi làm cùng một nhà máy, chúng tôi cùng nhau lớn lên trong khu nhà tập thể.

Không biết từ bao giờ, tôi đã thích người anh trai đ/ánh nhau không bao giờ thắng nhưng học hành rất giỏi giang này.

Mãi đến năm tôi tốt nghiệp cấp hai, còn anh tốt nghiệp cấp ba lên đại học và phải đi học ở nơi khác, anh đến gặp tôi, ‘lên cấp ba em không được thích nam sinh khác’, khi đó tôi mới biết rằng anh cũng thích tôi.

Đến khi tôi tốt nghiệp cấp ba, trong nhà tổ chức tiệc tri ân thầy cô, ảnh chạy đến và biến tiệc tri ân thành tiệc đính hôn, còn bị bố tôi đuổi theo đ/ánh suốt bốn con phố.

Đã bị bố tôi đ/ánh mà anh ấy còn rất khoái chí, giống hệt dáng vẻ bây giờ vậy.

Hồi tưởng lại tình tiết trong sách, tôi thật sự thấy hơi hoài nghi, tổng tài bá đạo trong cuốn sách kia thật sự là Giang Thành mà tôi quen biết từ nhỏ ư?

Cái gì mà [ Tóm lấy tay cô, cười m/a mị: “Cưng à, em là của tôi!” ].

Còn cười m/a mị….

Giang Thành ở bên ngoài giả bộ làm người, ở trước mặt tôi lại thích giả vờ tội nghiệp để lấy được sự đồng cảm, cười rộ lên trông cũng ngốc nghếch.

Rồi cái gì mà [ Hắn gi/am c/ầm cô trong vòng tay, hơi thở nóng rực phả vào tai cô: “Cưng à, ch/âm l/ửa rồi thì em đến d/ập đi chứ.” ]

Xin lỗi quý vị, với kỹ thuật của Giang Thành, lần nào anh ấy hôn tôi trông cũng như li/ếm kẹo vậy…

Nhớ tới là tôi lại thấy mắc cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
12 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ chồng sang tên hết nhà đất cho em chồng, chồng tôi lại vỗ tay tán thưởng. Ba ngày sau, khi máy bay cất cánh, bà mới phát hiện sổ hộ khẩu thiếu mất một trang.

Chương 9
Khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, bà cụ đột nhiên xuất hiện ở cuối hàng, mái tóc hoa râm bay lòa xòa trong gió điều hòa, tay bà nắm chặt một chiếc túi ni lông, bên trong là mấy chiếc bánh bao vẫn còn đang bốc khói nghi ngút.
0