Mênh mang

Chương 16

20/01/2026 17:16

​Lại một lần nữa trở về Giang Thành, là 3 tháng sau khi nhận được tin nhắn ấy.

Dàn nhạc lưu diễn trong nước.

Giang Thành là một điểm dừng chân, cũng là trạm đầu tiên.

​Đó là lần đầu tiên tôi theo đoàn biểu diễn trong nước, nói không hồi hộp là nói dối.

Khi chuẩn bị ở hậu trường, tôi chỉ thấy lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

​Đang đứng ngồi không yên thì có người bên ngoài mang vào một bó hoa.

​“Xin hỏi ai là cậu Kiều Lâm?”

​“Là tôi.” Tôi bước lên đáp.

​Người ấy đưa hoa cho tôi, nói là có người nhờ gửi, yêu cầu tôi ký nhận.

​Hầu như không ai biết tôi đã trở về.

Tôi hoàn toàn không có manh mối nào về việc ai sẽ tặng hoa cho mình.

Tấm thiệp đặt trên bó hoa chỉ ghi vỏn vẹn 4 chữ: ​Biểu diễn thành công.

​Cho đến khi buổi diễn kết thúc, tôi vẫn không đoán ra ai là người gửi bó hoa ấy.

Nhưng khi cúi chào khán giả rời sân khấu, tôi bỗng thấy một bóng hình quen thuộc trong khán phòng.

1 năm 3 tháng trôi qua, ​Yến Ngật Phong vẫn chẳng thay đổi chút nào.

Anh ngồi trong góc phòng, “nhìn” về phía sân khấu.

​Tôi không thấy rõ lắm, nhưng vẫn cảm nhận được nụ cười thoáng hiện trên khóe môi anh.

​Cả nước có tổng cộng 5 buổi biểu diễn.

4 buổi sau đó, tôi đều nhận được một bó hoa trước giờ diễn.

Và mỗi lần cúi chào, lại thấy bóng hình quen thuộc ngồi trong góc phòng ấy.

​Nhưng anh chưa bao giờ chủ động đến tìm tôi nói điều gì.

Tôi cũng chẳng bước đến trước.

​Như tin nhắn WeChat bị thu hồi lúc nửa đêm kia, anh không giải thích, tôi chẳng hỏi han.

​Buổi diễn cuối cùng kết thúc.

Tôi sắp theo dàn nhạc sang Ý.

​Khách sạn đặt bên bờ sông.

Lúc ấy, trời đã vào xuân.

Nhưng nước sông vẫn lạnh buốt, gió thổi mang theo hơi lạnh c/ắt da c/ắt thịt.

​Tôi lặng lẽ nhìn dòng sông bên ngoài hồi lâu, nhớ lại chuyện xảy ra suốt mấy tháng qua.

Chẳng biết bao giờ mới trở về lần nữa, cũng không rõ khi nào sẽ gặp lại Yến Ngật Phong.

​Trong lòng chợt thấy kỳ lạ, và trong tâm trạng kỳ quặc ấy, khóe mắt tôi bỗng lướt qua bóng người dưới lầu.

​Chỉ cần liếc nhìn đã biết ngay là ai.

​Tôi không hiểu sao Yến Ngật Phong lại theo mình tới đây, cũng chẳng biết vì sao anh đứng đợi ở nơi ấy.

Nhưng tôi không muốn đoán già đoán non nữa, liền cầm điện thoại lao xuống.

​Khi bước về phía Yến Ngật Phong, tôi cảm thấy toàn thân r/un r/ẩy.

​“Đi lên với em.” Nhưng khi nắm tay anh, tôi chẳng chút do dự.

​Anh tỏ ra bối rối, không hiểu sao mình bị phát hiện.

​“Kiều Lâm.”

​Tôi không đáp, cứ thế lôi anh vào khách sạn.

Suốt đường đi, anh gọi tên tôi, như muốn thoát ra.

​Khi vào phòng, tôi mới hỏi: ​“Không phải gọi là Tiểu Kiều sao?”

​Ánh đèn ở cửa tuy mờ ảo, nhưng tôi vẫn thấy cổ anh đỏ ửng.

​“Vậy ý anh là gì?” Tôi hỏi tiếp.

​“Tặng hoa, xem biểu diễn, em đi đâu anh theo đó. Tất cả có ý nghĩa gì?”

​Yến Ngật Phong im lặng.

Đôi mắt đẹp đẽ của anh dẫu đã mất đi ánh hào quang, nhưng tôi vẫn nhận ra chút bối rối trong đó.

​“Nói đi.” Tôi hơi tức gi/ận, “Không nói thì đừng bao giờ gặp lại nữa.”

​“Không bao giờ...”

​Câu chưa dứt, đôi môi ấm áp đã áp lên.

​“Đừng nói những lời như thế.” Anh nói.

​Lần đầu tiên tôi nghe Yến Ngật Phong dùng giọng điệu ấy, như chú chó lạc đường không tìm thấy nhà.

​“Vậy sao lại ly hôn?” Cuối cùng, sau hơn 1 năm, tôi cũng hỏi ra câu mình muốn hỏi nhất.

​“Anh không thể trở thành người chồng tốt.” Anh đáp.

​Tôi đại khái hiểu ý anh.

Hỏi thêm cũng chẳng có nghĩa lý gì nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Lấy ơn báo đáp

Chương 15
Năm thứ 5 bao nuôi Tống Thanh Dực, hắn đã nổi tiếng khắp nơi, không còn cần tôi nữa. Hắn bắt đầu không về nhà vào buổi tối, cũng chẳng còn quấn quýt nói lời tình tứ với tôi. Sự dằn vặt này khiến tôi đau khổ. Đêm mất ngủ thứ 53, tôi cuối cùng không nhịn nổi, cầm lấy điện thoại chuẩn bị gọi cho hắn cãi nhau một trận. Nhưng trước mắt lại lóe lên từng dòng bình luận: [Cười chết mất, cái vai nam phụ pháo hôi này đúng là được voi đòi tiên. Beta mà cũng dám mơ tưởng giữ chân được một Alpha cấp S như nam chính?] [Cứ gọi điện làm loạn đi, càng làm loạn thì Tống ảnh đế càng nhận ra trợ lý Omega dịu dàng đáng yêu của mình tốt đến mức nào, rồi đá hắn một phát bay xa luôn!] [Ảnh đế sớm muộn gì cũng bỏ hắn thôi, ai lại đi yêu một Beta già cỗi chứ? Thụ bảo bối của chúng ta có độ tương thích 98%, lại còn có thể giải phóng pheromone an ủi, đây mới là chân ái…]
265
3 Hòa bình chia tay Chương 15
4 Cún Con Chương 15
5 5 năm bỏ đi Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Kiều Nguyệt Nhi

Chương 7
Thuở nhỏ, thầy bói từng nói ta có phúc trời ban. Quả đúng vậy, ta sinh ra trong gia đình quyền quý, được cưng chiều hết mực. Phu quân là Trạng nguyên Tạ Liễm Chu - thiếu niên đăng khoa, ôn nhu như ngọc. Ta cũng ngỡ một đời này sẽ viên mãn hạnh phúc. Cho đến khi chàng vì một cô gái, lần đầu tiên quở trách ta. Về sau, một trận hỏa hoạn kéo đến, ta cùng nàng kia kẹt trong biển lửa. Tận mắt chứng kiến Tạ Liễm Chu băng qua ngay trước mặt ta, ôm lấy cô gái ấy, bỏ mặc ta giữa ngọn lửa hung tàn. Để mặc hỏa diễm thiêu đốt thân xác ta thành tro tàn. Lúc ấy ta mới hiểu, lấy hắn chẳng phải hạnh phúc. Bởi thế, khi tỉnh lại lần nữa, ta không chút do dự bỏ trốn hôn lễ. Ta phải tìm cho bằng được người chỉ yêu mỗi mình ta.
Cổ trang
Tình cảm
Ngôn Tình
1