Trở Về Báo Thù

Chương 9

26/07/2025 20:30

Tôi nhìn bức tượng, lòng lạnh toát. Trước đây, ông nội từng nói: có những thuật sĩ tâm địa bất chính sẽ thờ tà thần, dùng m/áu tươi và linh h/ồn người sống làm vật h/iến t/ế để đổi lấy sức mạnh.

Những người từng tìm Cố Tình xem bói, giờ nghĩ lại, đều lần lượt gặp chuyện: có người ngã ch*t, có người bị xe đ/âm, có người ch*t bất đắc kỳ tử. Nghĩ lại thật rùng rợn.

“đ/ập nó đi! Con yêu nữ này hại người không ít."

Đột nhiên, dân làng giơ cuốc xẻng lên, đ/ập mạnh vào bức tượng.

Tôi gi/ật mình, hét lên: “Đừng đ/ập! Cẩn thận rước họa vào thân."

Nhưng không ai nghe tôi. Bọn họ như lên cơn đi/ên. Và rồi... đúng khoảnh khắc bức tượng bị đ/ập vỡ, một luồng khói đen từ trong tượng cuộn ra, lao thẳng vào cơ thể Cố Tình.

Trong nhà lập tức nổi gió lạnh. Dân làng hoảng lo/ạn bỏ chạy tán lo/ạn, chẳng ai còn để ý đến Cố Tình.

Cô ta đứng giữa căn phòng tan hoang, tóc tai rối lo/ạn, toàn thân bao phủ bởi làn khói đen đang cuồn cuộn xoáy quanh.

“Trốn? Các người chạy thoát được sao? Tôi thờ tà thần bao năm, các người đã nhiễm tà khí, thấm sâu vào xươ/ng tủy rồi! Giờ sức mạnh tà thần đã vào cơ thể tôi! Tôi sẽ trở thành thần mới! Tất cả các người đều sẽ là vật h/iến t/ế của tôi."

Ánh mắt Cố Tình đỏ rực, giọng cô ta rít lên đầy c/ăm h/ận: “Lâm Tố! Tất cả là do mày! Mày hại tao! Tao muốn mày ch*t không tử tế."

Tôi đ/á mạnh một cú vào bụng cô ta, nhưng kỳ lạ, cô ta không hề ngã.

Sức mạnh của Cố Tình lúc này mạnh kinh người, như không còn là người thường nữa.

Tôi chợt nhớ đến lời ông nội: “Sức mạnh tà thần sẽ phản phệ tâm trí người chứa nó.”

Rõ ràng Cố Tình đã bị kh/ống ch/ế.

May mắn thay, tôi đã báo cảnh sát từ trước. Từ lúc dân làng còn đang tụ tập, trước khi kéo nhau đến nhà Cố Tình.

Tôi không muốn bị coi là đồng phạm.

Khi cảnh sát đến, hiện trường vô cùng hỗn lo/ạn.

Dân làng chạy tứ tung như thú hoảng.

Cố Tình thì như mụ đi/ên, gào thét đòi gi*t hết mọi người. Cuối cùng, cô ta bị vài cảnh sát hợp sức kh/ống ch/ế, đ/è xuống đất, c/òng tay lôi đi.

Dân làng nhìn nhau, ánh mắt ngờ vực, có phần trách móc. Dì Vương Quế Phân, người đầu tiên ra tay, gào lên: “Ai báo cảnh sát? Ai tốt bụng gọi cảnh sát tới vậy? Thế này thì xong rồi! Cố Tình bị bắt đi, ai đền tiền cho chúng tôi?"

Những người khác cũng bắt đầu phản ứng, gào lên theo.

“Đúng thế, ai báo cảnh sát?"

“Thế này thì xong rồi, tiền của chúng tôi trôi sông trôi biển hết."

“Cố Tình, con l/ừa đ/ảo! Mày hại chúng tao mất bao nhiêu tiền."

“Cảnh sát! Các anh phải làm chủ cho chúng tôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0