Ký Ức Trong Một Nụ Hôn

Chương 6

03/06/2025 20:56

“Cậu gh/ét chuyện này đến vậy sao?”

Tôi đâu có gh/ét chỉ là tôi không đủ dũng khí để nói ra sự thật, rằng: Tôi thích, rất thích, thích đến phát đi/ên!!

Vì tôi sợ. Sợ Giang Phong sẽ đẩy tôi ra khỏi thế giới của cậu ấy.

Vậy nên tôi chọn cách im lặng và đưa ra quyết định chưa được lên kế hoạch từ trước, ngay lúc đó:

“Tôi… tôi sẽ dọn ra ngoài ở.”

“Tiểu Trì.” Giang Phong không bước tới, chỉ gọi tên tôi bằng giọng rất nhẹ.

“Tôi cho cậu thời gian suy nghĩ.”

Suy nghĩ cái gì chứ?

Sao cậu không thẳng thừng như trong mơ đi?

Kéo tôi lại, nh/ốt tôi vào phòng, khóa cửa, đừng cho tôi chạy nữa, có được không?!

Trời còn chưa sáng, tôi đã lái xe rời khỏi nhà Giang Phong.

Về đến căn hộ của mình, tôi đ/á bay giày, ngả lưng xuống giường, chìm vào giấc ngủ chẳng mấy bình yên.

Nhưng mấy hình ảnh kia cứ quanh quẩn trong đầu tôi.

Từ giấc mơ đến lời tỏ tình, rồi còn cả vết cắn bùng ch/áy đêm qua.

Càng nghĩ càng kích động.

Tôi hét lên một tiếng thật to, rồi chui vào trong chăn trùm kín đầu.

Sao cậu lại để tôi đi vậy?

Đáng lẽ phải giữ tôi lại chứ?

Tôi ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Giấc ngủ nửa vời ấy bị c/ắt ngang bởi tiếng chuông điện thoại.

Là trợ lý của tôi gọi đến.

“Anh Lục ơi, em để cơm trưa của anh trước cửa rồi nhé.”

Tôi vẫn còn mơ màng:

“Cơm trưa gì?”

“À… là Tổng Giám đốc Giang nhờ em mang qua đó ạ. Anh ấy còn đưa cho em 200 tệ phí chạy việc nữa…”

Tôi chợt nảy ra một ý:

“Tôi đưa em 400 tệ, em quay lại nói với anh ấy là tôi không có khẩu vị, không muốn ăn gì hết.”

Trợ lý ngơ ngác: “Hả…?”

Tôi gửi ngay một tin nhắn thoại:

“Hả cái gì? Tiền đó, em có muốn không?”

Trợ lý lập tức đáp:

“Muốn! Muốn chứ ạ! Em nhất định sẽ nói y như vậy!”

Tôi cúp máy, xoay xoay chiếc nhẫn trên tay mình…

Ánh sáng bạc lấp lánh phản chiếu trong mắt tôi — chiếc nhẫn ấy… có khắc tên tôi bên trong.

Tôi cúi đầu, nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên mặt nhẫn, như thể đang hôn chính đôi môi người đó vậy.

Tôi luôn nghĩ, bất kể tôi có thích cậu ấy hay không, sau ngần ấy năm bên nhau, Giang Phong vẫn sẽ luôn đến an ủi tôi, dỗ dành tôi.

Nhưng... tôi đã lầm.

Giang Phong đã không liên lạc với tôi được hai ngày rồi.

Việc nhờ người mang đồ ăn đến cho tôi thì lại ngày một đều đặn hơn.

Một ngày năm bữa, không trùng món nào, cứ như cậu ấy muốn bê nguyên cả thực đơn quốc yên đến trước cửa nhà tôi vậy.

Trợ lý mở hộp cơm ra, miệng xuýt xoa không dứt:

“Anh Lục ơi, anh nói thật cho em biết đi, có phải anh đang… mang th/ai con của Giang Tổng đúng không?”

Haha, tôi cười lạnh.

Có chuyện tốt như vậy sao?

Tôi vẫn không có tin tức gì về Giang Phong, mãi cho đến khi cậu ấy gia nhập đoàn phim mà tôi đang tham gia.

Sang ngày thứ ba, tôi không nhịn được nữa, liên tục kiểm tra điện thoại.

Đây là lần đầu tiên Giang Phong không liên lạc với tôi trong thời gian dài như vậy.

Tôi cảm tưởng từng phút, từng giây trôi qua đều rất chậm.

Năm ngày tròn.

Không một tin nhắn.

Không một cuộc gọi.

Nếu không có ba bữa ăn đúng giờ mỗi ngày, tôi còn tưởng chúng tôi đã đoạn tuyệt qu/an h/ệ luôn rồi.

Vai của tôi trong phim không nhiều, chỉ mất một tuần để quay xong.

Ngày kết thúc cảnh quay cuối cùng, trợ lý mang đến cho tôi một bó hoa, bảo là của Giang Phong gửi tặng.

Tôi ôm bó hoa linh lan, trong lòng tràn ngập suy nghĩ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mẹ Kế Của Phủ Tướng Quân

Chương 5
Ta là kế thất của Bùi Diễn. Trước khi gả vào tướng quân phủ, mẫu thân nắm tay ta dặn dò: ‘Nhất định phải nuôi hư đứa con nhỏ do tiền thất để lại, con trai ngươi mới kế tục tước vị vững vàng.’ Ta gật đầu đáp ứng, trong lòng tính toán cách làm một mẹ kế độc ác. Nhưng lần đầu gặp mặt, con nhỏ gầy như cọng giá, núp sau cửa ló nửa khuôn mặt, rụt rè gọi ‘mẫu thân’. Lòng ta mềm lại, quên sạch hạ mã uy đã chuẩn bị. Mười năm sau, nàng trở thành đệ nhất tài nữ danh tiếng kinh thành, còn dẫn quân dẹp loạn Tây Nam. Hoàng đế muốn phong nàng làm quận chúa, nàng lại quỳ trước điện nói: ‘Thần nữ không cần gì cả, chỉ muốn xin một đạo sắc phong cho mẫu thân.’ Ta đứng ngoài điện, chợt nghĩ thông suốt. Không đúng rồi, ban đầu chẳng phải đã định hủy đi nàng sao?
Cổ trang
Chữa Lành
Gia Đình
0
Phục Cẩm Chương 8