Tiêu Minh Thần gối đầu lên một cánh tay, nghiêng cổ, không biết đã dán mắt vào mặt tôi bao lâu. Đến khi tôi học xong thì cậu ấy đã ngủ say tự lúc nào.

Tôi cất điện thoại và sách vở, tìm một tư thế thoải mái ngồi xuống.

Nhìn gương mặt trắng nõn dù suốt ngày dãi dầu nắng dãi gió của Tiêu Minh Thần, tôi không nhịn được búng tay vào má cậu.

Cảm giác sờ đã thật!

Giá như cậu ấy đỡ lắm lời hơn thì tốt.

Tôi ngáp một cái, đầu nặng như búa tạ, cắm mặt xuống.

Sáng hôm sau cầm điện thoại lên.

Tôi gi/ật mình khi thấy tin nhắn từ một đàn anh, chợt nhớ hôm nay có hoạt động tình nguyện.

Tôi rủ Tiêu Minh Thần đi cùng. Dù tạm thời chưa thích Tiêu Minh Thần lắm.

Nhưng hầu như mỗi lần có sự kiện xã hội, tôi đều kéo cậu ấy theo, mà Tiêu Minh Thần cũng chẳng bao giờ từ chối.

Tôi gh/ét giao tiếp, lại càng không thích làm quen bạn mới.

Nhưng Tiêu Minh Thần hoàn toàn trái ngược. Cậu ấy EQ cao, tính tình cởi mở.

Có cậu ấy ở đây, ánh nhìn mọi người đều đổ dồn về phía cậu.

Thế là tôi hoàn toàn biến mất. Trở thành kẻ vô hình.

Tiêu Minh Thần còn giúp tôi đỡ đò/n những câu hỏi khó đỡ.

Như ngay lúc này.

Tôi mang thùng đồ chạy đi chạy lại hai lượt đã thở không ra hơi.

Liếc quanh chẳng thấy gì, tôi đành ngồi bệt lên bệ đ/á.

Vừa xoay nắp chai định uống ừng ực. Thì một đàn anh năm tư da nâu căng khỏe đi tới.

Tôi biết anh ta.

Ngay cả kẻ ít quan tâm sự đời như tôi cũng nghe danh tiếng lẫy lừng của người này. Đi"chơi gái" không trả tiền, bị con bé gọi cảnh sát đến bắt.

Nhưng anh ta ngồi cạnh tôi làm gì? Tôi có quen đâu.

"Em là sinh viên năm nhất hả?"

Anh ta bắt chuyện thân mật, tôi trả lời như cái máy.

"Trước đây thì đúng."

"Ha ha... Lâu lắm mới thấy một cậu trai trắng trẻo thanh tú thế này. Không ở đại học thì anh tưởng em còn là học sinh cấp ba."

"Trước khi lên đại học em là học sinh cấp ba."

Dù vậy anh ta vẫn không hề nao núng, tiếp tục cười tủm tỉm ve vãn.

Tôi đáp vài câu đã thấy bực bội.

Sao người này còn lắm lời hơn cả Tiêu Minh Thần. Giọng lại chẳng hay bằng nửa phần. Lảm nhảm ồn ào ch*t đi được!

Anh ta hoàn toàn không nhận ra sự khó chịu của tôi, hoặc giả có thấy nhưng mặt dày, còn cố nhếch sát sang.

Không hiểu anh ta chen vào làm gì, chỗ tôi đã chật, đẩy nữa là tôi ngồi bệt xuống đất mất.

Đúng lúc anh ta định tiếp tục áp sát, thì Tiêu Minh Thần xuất hiện như một vị thần.

Cậu ấy phịch ngồi xuống chính giữa khoảng cách tôi và vị đàn anh kia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người Chồng Đang Ngủ Say

Chương 15
Sau khi thức tỉnh, tôi phát hiện ra mình chỉ là một vai phụ, đến cả tên cũng không có trong một cuốn tiểu thuyết PO. Và độc giả gọi tôi bằng một cái tên vô cùng trìu mến: người chồng đang ngủ say. Cấp trên của tôi luôn lấy cớ đến nhà tôi ăn chực, nhưng thực chất là đang nhòm ngó vợ tôi. Còn tôi thì… lúc nào cũng không tài nào chống lại được cơn buồn ngủ, cứ thế mà thiếp đi. Ngày tôi thức tỉnh, ba chúng tôi đang ngồi ăn chung một bàn. Dưới gầm bàn, mắt cá chân tôi bỗng bị ai đó khẽ khẽ cọ vào. Tôi giật bắn cả người. Cái này cái này cái này — Tôi liếc nhìn hai người đàn ông trên bàn vẫn thản nhiên ăn uống như không có chuyện gì xảy ra, trong chốc lát lại không phân biệt nổi rốt cuộc là ai. Nhưng dựa theo thiết lập biến thái của cấp trên trong cuốn sách này, tôi đoán chắc chắn là hắn. Tôi chậm rãi nhai miếng thịt bò trong miệng, cúi đầu ngoan ngoãn xúc cơm, trông vừa nhút nhát vừa tầm thường. Trong lòng lại lén lút có chút vui mừng. Hê hê, hắn cọ nhầm người rồi! Thế cũng tốt. Cọ tôi thì được, đừng có mà cọ vợ tôi. Hừm Cấp trên thèm khát vợ tôi. Mỗi lần hắn đến nhà, ba người chúng tôi lại ngủ chung một giường, còn tôi thì với “tầm nhìn hạn hẹp” của mình, luôn đi ngủ sớm. Không bao lâu sau, động tĩnh trên giường ngày càng rõ rệt. Tôi gắng gượng điều khiển bộ não sắp bị cưỡng chế tắt máy của mình, u ơ mở miệng nói: “Cái đó… tôi vẫn chưa ngủ đâu.”
Đam Mỹ
Xuyên Sách
196
Đứa trẻ già Chương 15