Tiêu Minh Thần gối đầu lên một cánh tay, nghiêng cổ, không biết đã dán mắt vào mặt tôi bao lâu. Đến khi tôi học xong thì cậu ấy đã ngủ say tự lúc nào.

Tôi cất điện thoại và sách vở, tìm một tư thế thoải mái ngồi xuống.

Nhìn gương mặt trắng nõn dù suốt ngày dãi dầu nắng dãi gió của Tiêu Minh Thần, tôi không nhịn được búng tay vào má cậu.

Cảm giác sờ đã thật!

Giá như cậu ấy đỡ lắm lời hơn thì tốt.

Tôi ngáp một cái, đầu nặng như búa tạ, cắm mặt xuống.

Sáng hôm sau cầm điện thoại lên.

Tôi gi/ật mình khi thấy tin nhắn từ một đàn anh, chợt nhớ hôm nay có hoạt động tình nguyện.

Tôi rủ Tiêu Minh Thần đi cùng. Dù tạm thời chưa thích Tiêu Minh Thần lắm.

Nhưng hầu như mỗi lần có sự kiện xã hội, tôi đều kéo cậu ấy theo, mà Tiêu Minh Thần cũng chẳng bao giờ từ chối.

Tôi gh/ét giao tiếp, lại càng không thích làm quen bạn mới.

Nhưng Tiêu Minh Thần hoàn toàn trái ngược. Cậu ấy EQ cao, tính tình cởi mở.

Có cậu ấy ở đây, ánh nhìn mọi người đều đổ dồn về phía cậu.

Thế là tôi hoàn toàn biến mất. Trở thành kẻ vô hình.

Tiêu Minh Thần còn giúp tôi đỡ đò/n những câu hỏi khó đỡ.

Như ngay lúc này.

Tôi mang thùng đồ chạy đi chạy lại hai lượt đã thở không ra hơi.

Liếc quanh chẳng thấy gì, tôi đành ngồi bệt lên bệ đ/á.

Vừa xoay nắp chai định uống ừng ực. Thì một đàn anh năm tư da nâu căng khỏe đi tới.

Tôi biết anh ta.

Ngay cả kẻ ít quan tâm sự đời như tôi cũng nghe danh tiếng lẫy lừng của người này. Đi"chơi gái" không trả tiền, bị con bé gọi cảnh sát đến bắt.

Nhưng anh ta ngồi cạnh tôi làm gì? Tôi có quen đâu.

"Em là sinh viên năm nhất hả?"

Anh ta bắt chuyện thân mật, tôi trả lời như cái máy.

"Trước đây thì đúng."

"Ha ha... Lâu lắm mới thấy một cậu trai trắng trẻo thanh tú thế này. Không ở đại học thì anh tưởng em còn là học sinh cấp ba."

"Trước khi lên đại học em là học sinh cấp ba."

Dù vậy anh ta vẫn không hề nao núng, tiếp tục cười tủm tỉm ve vãn.

Tôi đáp vài câu đã thấy bực bội.

Sao người này còn lắm lời hơn cả Tiêu Minh Thần. Giọng lại chẳng hay bằng nửa phần. Lảm nhảm ồn ào ch*t đi được!

Anh ta hoàn toàn không nhận ra sự khó chịu của tôi, hoặc giả có thấy nhưng mặt dày, còn cố nhếch sát sang.

Không hiểu anh ta chen vào làm gì, chỗ tôi đã chật, đẩy nữa là tôi ngồi bệt xuống đất mất.

Đúng lúc anh ta định tiếp tục áp sát, thì Tiêu Minh Thần xuất hiện như một vị thần.

Cậu ấy phịch ngồi xuống chính giữa khoảng cách tôi và vị đàn anh kia.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Beta Có Thể Có Kết Cuộc Với Alpha?

NGOẠI TRUYỆN
Tôi chỉ là một Beta, kết hôn ba năm với Thẩm Hoài An, một Alpha ưu tú, cuối cùng cũng mang thai đứa con của hắn. Thế nhưng, tôi lại tìm thấy một bản thỏa thuận ly hôn đã ký sẵn trong ngăn kéo ở thư phòng hắn. Ánh mắt hắn ngày càng lạnh nhạt, công việc hắn ngày càng bận rộn hơn, tôi không phải là không nhận ra. Tôi chỉ nghĩ đó là do tình yêu nồng cháy đã trở nên bình lặng, trở thành sự bền lâu, chảy dài của dòng nước nhỏ. Không ngờ, đó là vì tình yêu đã tan biến, đã cạn khô. Tôi cầm bản thỏa thuận ly hôn đi tìm Thẩm Hoài An, muốn nói với hắn rằng mình đã mang thai, rằng chúng tôi có thể có con, liệu chúng tôi có thể đừng ly hôn được không. Nhưng lại gặp tai nạn xe hơi trên đường đi. Khoảnh khắc bị hất văng, qua khóe mắt, tôi thấy Thẩm Hoài An đang ôm một Omega kiều diễm hỏi han ân cần. Nếu được làm lại từ đầu, tôi không muốn yêu Thẩm Hoài An nữa.
1
9 Vùng vẫy Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm