Từ chỗ của Mai Nương, lần đầu tiên tôi biết được thân thế của mình một cách trọn vẹn.

Tôi vốn là hậu nhân của Nữ Oa, nhưng vì khi mẹ ruột tôi mang th/ai tôi, đã có cuộc chiến quyết tử với m/a tộc mà bị m/a linh thâm nhập vào cơ thể.

Tôi bị m/a hóa, nuốt chửng cơ thể mẹ.

Mai Nương gõ nhẹ trán tôi, nói: “Mẹ ruột cô sinh ra thiên sát cô tinh cô đã bị phản phệ mà ch*t. Là bà Vu Diệp không nỡ lòng nào nên đã nhặt cô về nuôi.”

“Tôi thật sự được bà ngoại nhặt từ ruộng ngô về, tôi và bà ngoài không có qu/an h/ệ huyết thống.”

Mai Nương bỗng xoay người, khuôn mặt vốn dĩ tuyệt mỹ trắng trẻo trở nên u ám đ/áng s/ợ, cô ấy nổi gi/ận nhe nanh với tôi.

“Cô lại sai rồi! Bà Vu Diệp là bà ngoại ruột của cô, người cô hại ch*t chính là con gái ruột của bà ấy.”

Tôi sững sờ.

Hình Thiên tháo đầu đặt trước ngựk, gật đầu tỏ vẻ tán đồng: “Bà Vu Diệp cũng là hậu nhân của Nữ Oa, nếu không Hình Thiên tôi làm sao mặc cho bà ấy sai khiến được. May mắn bà Vu Diệp đã đoạt lại thủ cấp bị mất của tôi, nếu không lúc này tôi vẫn còn đầu một nơi thân một lẻo rồi.”

Tôi vốn nghĩ Hình Thiên chỉ là cùng tên với chiến thần, thế nhưng cậu ta thật sự là Hình Thiên trong câu chuyện thần thoại ư?

Thấy tôi tỏ ra không tin nổi, Hình Thiên lập tức bổ sung: “Đừng nhìn tôi bây giờ chỉ là bộ dáng trẻ con, là do đến bây giờ tôi vẫn chưa hồi phục lại pháp lực nên chỉ có thể biến thành dã q/uỷ. Nhớ năm đó tôi cũng là chiến thần tên tuổi ngang với Hoàng Đế đấy!”

Hóa ra, tôi thật sự là thiên sát cô tinh, trời sinh đoản mệnh, vốn dĩ phải ch*t ở trong ruộng ngô.

Những năm qua, là bà ngoại vẫn luôn dùng tuổi thọ của bà để kéo dài mạng sống cho tôi.

Vì vậy bà ngoại từng tính bà có thể sống đến hai trăm tuổi nhưng bà lại ch*t khi mới sáu mươi tuổi vốn không phải do bà tính sai mà là do bà đã cho tôi tuổi thọ của mình.

Bà biết mình sẽ ch*t sớm, vì để tôi không buồn đ/au nên mới đối xử lạnh nhạt với tôi như thế.

Tôi biết được sự thật giống như bị sét đá/nh trúng, cùng bị t/át mấy cái bạt tai thật mạnh.

Là tôi bất hiếu, tôi đã hại ch*t mẹ ruột và bà ngoại ruột của mình.

“Chi bằng để tôi ch*t thì sẽ chẳng có nhiều người bị hại như vậy.”

“Cô không thể ch*t, nhân gian bây giờ đã bị yêu m/a q/uỷ quái xâm lấn, thân là hậu nhân của Nữ Oa, cô không thể bỏ mặc được.”

Tôi thật sự tức cười, sống hai mươi năm, lần đầu tiên tôi mới biết trên vai mình còn gánh trách nhiệm nặng nề như này.

“Nhưng tôi chẳng biết gì hết, tôi còn sợ q/uỷ nữa.”

Lúc này, Tướng Thần vẫn luôn im lặng bỗng đứng dậy, người sắp đụng phải trần nhà.

Hắn khom lưng nhìn tôi, đôi mắt màu lục sâu thẳm mang theo vẻ nghiêm túc và kiên định.

“Đưa cô, lên Côn Lôn.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Dưới đình Hàn Quang

Chương 6
Tân quý nhân mới nhập cung phạm vào khuê danh của bản cung. Bốn mắt nhìn nhau, không khí trở nên vi diệu. Giữa lúc giằng co, Thẩm Chương thản nhiên lên tiếng: "Tĩnh Uyển nghe êm tai hơn, trẫm gọi cũng thuận miệng." Người nhìn về phía bản cung: "Hai chữ Ngọc Uyển, rốt cuộc vẫn có chút dung tục, nàng nên đổi đi thôi." Kiếp trước, bản cung chẳng chịu nhượng bộ. Đường đường là quốc mẫu, sao có thể vì một quý nhân mà đổi tên? Bản cung làm ầm ĩ một trận mới thôi. Thẩm Chương không ưa bản cung nơi nào cũng chống đối. Người cùng bản cung chiến tranh lạnh nhiều năm, lại phong Tống Tĩnh Uyển làm Quý phi, thần sắc mỉa mai: "Phu thê nhiều năm, trẫm vốn chẳng muốn như vậy, tiếc là nàng quá không biết điều." Thâm cung tịch mịch, bản cung chịu đủ mọi dày vò. Sống lại một đời. Bản cung mỉm cười dịu dàng: "Thần thiếp sớm đã muốn đổi khuê danh rồi. Bệ hạ mau giúp thần thiếp suy tính xem, đổi thành tên nào thì tốt?"
Cổ trang
Cung Đấu
0