16

Tôi đã hôn Lục Chi Ngang rồi!

Tôi và Lục Chi Ngang thế mà lại hôn nhau thật rồi!

Hơn nữa không phải là trong mơ, mà là ở ngoài đời thực, lại còn ngay tại cái nơi đầy cấm kỵ như phòng y tế nữa chứ!

Tôi chỉ cảm thấy như bầu trời sắp sập xuống đến nơi.

Hóa ra tôi thật sự là Gay!

Mẹ ơi, con trai của mẹ là Gay đó!

Hu hu hu, áp lực lại càng lớn hơn rồi.

Tôi lại càng không dám vác mặt về ký túc xá nữa.

Tôi sợ nửa đêm mình không chỉ đi trèo giường, mà khéo còn hung hãn đến mức trực tiếp "xử lý" Lục Chi Ngang ngay tại trận.

Mặc dù... ừm... dựa vào tình hình nụ hôn ngày hôm nay, khả năng tôi bị đ/è ra "làm th!t" tại chỗ có vẻ cao hơn.

Nhưng tôi vẫn không thể mạo hiểm được.

Buổi tối lúc về khách sạn, thấy bụng hơi đói, tôi liền đi ra phố ăn vặt, định tìm bừa thứ gì đó Iót dạ.

Những xiên th!t nướng thơm lừng vừa mới được dọn lên bàn, tôi còn chưa kịp bẻ đũa nữa.

Đã nghe thấy Tô M/ộ gọi tôi: "Tống Niệm Tân?"

Mái tóc dài ngang vai của cậu ấy được buộc thành đuôi ngựa, ánh mắt và hàng chân mày tuyệt đẹp dưới ánh đèn trông hệt như một bức tranh.

Cậu ấy đi một mình, tôi cũng đi một mình.

Tôi buông lời mời lơi khách sáo: "Ăn chung không?"

Cậu ấy thế mà lại không từ chối!

Không phải, ý là với cái nhan sắc tựa thần tiên kia của Tô M/ộ, mà cậu ấy lại đồng ý ngồi ăn ở quán vỉa hè sao?

Hu hu hu, biết thế đã chẳng giả vờ hào phóng làm gì.

Tôi còn chưa kịp ăn miếng nào cơ mà.

Tô M/ộ vốn không phải là người nói nhiều, tôi cũng ngại chẳng dám mở lời.

Cả hai nhìn nhau c/âm nín, cho đến khi Tô M/ộ nhíu mày hỏi: "Xiên đó của cậu có ngon không?"

Tôi hơi ngớ người, nuốt trôi miếng thức ăn trong miệng.

"Ngon mà, của... của cậu không ngon sao?"

Cậu ấy gật đầu.

Sau đó ánh mắt cậu ấy nhìn chằm chằm vào xiên th!t nướng trong tay tôi với vẻ khao khát tột độ.

Nói thật, tôi hơi không chống đỡ nổi ánh nhìn đó.

Bàn tay tôi run lẩy bẩy đưa xiên th!t về phía cậu ấy.

Cậu ấy không cầm lấy, mà chỉ hơi nghiêng mặt, ánh mắt như có móc câu ghim ch/ặt lấy tôi, rướn người tới c.ắ.n một miếng vào ngay xiên th!t tôi đang ăn dở.

Á á á á!

Như này là quá giới hạn rồi, sao có thể nhìn tôi bằng ánh mắt như vậy chứ!

Điều đ/áng s/ợ nhất là, ăn xong, cậu ấy còn l.i.ế.m li/ếm khóe môi.

"Quả thực là xiên này của cậu ngon hơn."

Chất giọng chậm rãi từ tốn, ánh mắt ướt át đầy mờ ám.

Rất khó để phân định xem thứ cậu ấy nói ngon là xiên th!t nướng, hay là... tôi nữa?

17

Ăn xong, đến lúc phải đường ai nấy đi rồi.

Tôi đã nói lời tạm biệt với Tô M/ộ xong xuôi đâu vào đấy.

Cậu ấy cũng đã ừ hử đồng ý rồi.

Thế nhưng khi tôi bước đi trên con đường trở về khách sạn, cậu ấy vẫn cứ đi theo sát sau lưng tôi.

Tiếng bước chân cứ vang lên đều đều không xa không gần ngay phía sau.

Làm tôi bắt đầu thấy hơi rợn tóc gáy.

Cuối cùng, tôi thực sự không nhịn nổi nữa mà ngoảnh đầu lại.

"À thì... cậu không về ký túc xá sao?"

Đôi mắt tuyệt đẹp của Tô M/ộ chớp chớp, rồi đột nhiên hàng mi dài rũ xuống, trông có vẻ hơi cô đơn lạc lõng.

Cậu ấy không nói lời nào, khiến tôi hơi luống cuống.

"Cậu đừng trưng ra cái vẻ mặt đó chứ, cứ như thể... cứ như thể tôi b/ắt n/ạt cậu vậy."

Tôi hốt hoảng nhìn ngó xung quanh.

Thấy không có bóng người nào, tôi mới thở phào nhẹ nhõm.

Một lúc lâu sau, Tô M/ộ mới chịu cất lời.

"Sao tự nhiên cậu lại không về ký túc xá nữa? Có phải... vì cậu gh/ét tôi rồi không?"

Đương nhiên là không phải rồi!

Nếu tôi mà thật sự gh/ét mấy cậu, thì tôi đã sớm về...

Ơ kìa?

Mặt tôi bỗng đỏ bừng.

Đột nhiên nhớ lại cái chuyện bám riết lấy Tô M/ộ gọi là vợ trong giấc mơ.

Mà nói chứ, chuyện mộng du với chuyện nằm mơ, kịch bản chắc là không diễn ra giống hệt nhau đâu nhỉ?

Hu hu hu, tôi bắt đầu thấy sợ rồi nha.

Vì mải nghĩ quá nhập tâm, tôi không hề để ý rằng Tô M/ộ đã tiến đến ngay trước mặt mình từ lúc nào.

Cằm tôi bị nâng lên.

Tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên nhìn.

Đầu óc vừa mới tỉnh táo lại, đã ngay lập tức bị nhan sắc của đại mỹ nhân lạnh lùng này giáng cho một đò/n chí mạng!

N/ão bộ tôi trống rỗng.

"Vợ ơi~"

Giây phút hai chữ dính dấp đầy nũng nịu ấy trượt khỏi môi, tôi lập tức vươn tay bịt ch/ặt miệng mình lại.

Cái miệng c.h.ế.t tiệt này, mày rốt cuộc đang gọi cái quái gì vậy hả!

Nhưng Tô M/ộ hiển nhiên đã nghe thấy, ánh mắt cậu ấy tối sầm lại, rồi mỉm cười.

Cậu ấy vươn tay giam ch/ặt tôi vào một góc tường vắng người bên đường.

"Cục cưng, cậu vừa gọi tôi là gì cơ?"

"Vợ sao? Vậy là... những chuyện xảy ra lúc cậu mộng du, thật ra cậu đều nhớ hết đúng không?"

Tôi đi/ên cuồ/ng lắc đầu.

Tôi không nhớ, tôi chẳng nhớ cái gì hết!

Nhưng ngay giây tiếp theo, mỹ nhân đã cúi đầu xuống, nghiến lấy đôi môi tôi, từng chút một cạy mở ra, rồi gặm c.ắ.n một cách dồn dập.

Đại n/ão lại bắt đầu rơi vào cơn choáng váng không thể kiểm soát.

Người trước mặt khẽ bật cười một tiếng.

"Cục cưng, thở đi nào."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ký Túc Xá Nam Sau Khi Tôi Mắc Chứng Mộng Du

Chương 9
Kể từ khi mắc chứng mộng du. Đêm nào tôi cũng ngẫu nhiên trèo lên giường của một cậu bạn cùng phòng để giải tỏa dục vọng. Ban đầu, cả ba người đều tỏ vẻ ghê tởm, còn lén nói xấu tôi sau lưng. "Mẹ kiếp, rốt cuộc Tống Niệm Tân khát tình đến mức nào mà đêm nào cũng đi trèo giường người khác vậy?" "Da thì trắng bóc, mông thì cong vút, chẳng có tí dáng vẻ đàn ông nào cả." "Gay tởm lợm!" Nhưng sau này, cả ba người họ lại cãi nhau to chỉ vì chuyện "chia ca". Đối với chuyện này, một kẻ không biết gì như tôi chỉ có thể trưng ra vẻ mặt ngơ ngác. "Ơ? Sao lại cãi nhau nữa rồi?"
Boys Love
Đam Mỹ
Hài hước
0
NGƯỜI GIẤY Chương 7