Thanh Thanh Và Dì Trương

Chương 8

07/06/2026 20:27

Tôi không sao cả.

Bởi vì tôi còn có dì Trương.

Trong cuộc gọi video, dì Trương ôm một đứa bé đang quấn tã trong lòng, cười đến vô cùng vui vẻ.

Lúc ấy tôi mới gi/ật mình nhận ra.

Hóa ra suốt bao nhiêu năm qua, chính tôi đã giữ chân dì Trương.

Đây là năm đầu tiên dì không còn ở bên cạnh tôi.

08

Mãi đến ngày thứ mười sau Tết tôi mới được xuất viện.

Về đến nhà, tôi không nhìn thấy bất kỳ ai.

Từ những lời nói ấp úng của quản gia, tôi ghép nối được nguyên nhân.

Hóa ra họ đã đưa Kỷ Du đi du lịch.

Không dẫn tôi theo cũng là chuyện bình thường.

Dù sao nếu tôi đi cùng, có lẽ còn chưa đến nơi đã ch*t trên đường rồi.

Cuộc sống của tôi lại trở về như trước.

Chỉ là bên cạnh không còn người luôn lo lắng cho tôi.

Không còn người mỗi sáng sớm lén vào phòng, sờ trán tôi rồi thở phào nhẹ nhõm khi phát hiện tôi không sốt.

Bộ sách Kỷ Du tặng tôi là một series gồm hai mươi tám quyển.

Khi họ trở về, tôi đã đọc đến quyển thứ mười tám.

"Chào mừng mọi người trở về."

Sự nhiệt tình của tôi trên bàn ăn khiến bọn họ ít nhiều cảm thấy áy náy.

Kỷ Du thoải mái lấy quà lưu niệm đưa cho tôi.

Tôi mỉm cười nhận lấy rồi nói lời cảm ơn.

Buổi tối, khi đang nằm trên giường, tôi hiếm hoi thấy Kỳ Lâm đẩy cửa bước vào.

"Anh Kỳ Lâm."

"Ừm."

Kỳ Lâm giống như trước đây, kéo ghế ngồi xuống bên cạnh giường rồi nhìn tôi.

"Em g/ầy đi rất nhiều."

Tôi nhìn cổ tay chỉ còn da bọc xươ/ng của mình, bất đắc dĩ cười.

"Không còn cách nào khác."

"Ngày nào em cũng ăn rất nhiều, còn thường xuyên ăn thêm bánh ngọt nữa."

Kỳ Lâm lấy từ trong túi ra một lá bùa bình an rồi đưa cho tôi.

"Nghe nói ngôi chùa này rất linh. Bùa trừ bệ/nh ở đó nổi tiếng lắm."

"Đặt nó ở đầu giường đi."

Tôi nhận lấy.

Nhìn hai chữ Bình An trên lá bùa, không nhịn được bật cười.

"Cảm ơn anh Kỳ Lâm."

"Dì Huệ đâu rồi?"

"Mẹ anh đi tìm ba anh."

"Anh Kỳ Lâm sắp ra nước ngoài rồi nhỉ?"

"Không biết trường đại học bên đó trông như thế nào."

Kỳ Lâm đã nhận được giấy báo trúng tuyển từ lâu.

Anh sắp sang nước ngoài học đại học.

"Cũng không khác trong nước là mấy."

"Thanh Thanh, em có muốn sang nước ngoài chữa bệ/nh không?"

Tôi hơi ngạc nhiên vì anh lại hỏi như vậy.

Nhưng vẫn lắc đầu từ chối.

"Em chỉ là sinh non nên thể chất yếu thôi, đâu phải bệ/nh gì nghiêm trọng."

"Không sao đâu."

Huống hồ...

Cho dù sang nước ngoài.

Cũng chỉ là giúp tôi sống thêm vài năm nữa mà thôi.

Kỳ Lâm mím môi.

Sau đó tiếp tục nói:

"Điều kiện y tế ở nước ngoài phát triển hơn nhiều. Em..."

"Anh Kỳ Lâm. Tới ngày anh đi, có lẽ em không thể tiễn anh được. Đến Mỹ nhớ nhắn tin cho em nhé."

Tôi c/ắt ngang lời anh.

Tôi không muốn sang nước ngoài để tranh giành thêm vài năm sinh mệnh.

Nói đúng hơn.

Tôi đang chờ đợi cái ch*t của mình.

Dù sợ hãi.

Nhưng vẫn mong chờ nó.

Kỳ Lâm nắm lấy tay tôi.

Người luôn lạnh nhạt, ít biểu cảm như anh cố gắng nặn ra một nụ cười cứng nhắc.

"Thanh Thanh... Em nhớ dì Trương sao? Anh đón dì ấy tới thăm em nhé. Trước đây chẳng phải em từng nói muốn cùng dì Trương đi sở thú sao..."

"Anh Kỳ Lâm. Anh có muốn xem cháu trai của dì Trương không? Nghe nói thằng bé tên là Chu Thuận An. Rất đáng yêu. Mỗi lần nhắc tới nó, dì Trương đều vui đến không khép miệng lại được."

Tôi đưa điện thoại cho anh.

Kỳ Lâm nhìn bức ảnh trên màn hình.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mưa hoa sương gió

Chương 13
Nhà giam Dịch Đình lại có thêm một phạm nhân mới. Nghe nói người này phạm tội mưu phản. Cai ngục trưởng bảo ta xách dụng cụ tra tấn vào, "hầu hạ" y thêm một trận cho ra trò. Vừa bước vào đại lao, ta đã không chút khách khí, tung mạnh một cú đá vào thân thể bê bết máu của người kia: "Đã vào đến nơi này rồi thì đừng hòng sống những ngày dễ chịu." Người đó khẽ rên lên một tiếng. Rồi chậm rãi quay đầu nhìn về phía ta. Khi nhìn rõ khuôn mặt ấy, tim ta như ngừng đập. Đó là gương mặt mà suốt đời này ta cũng không thể quên. Tiêu Bắc Tề. Vị Nhiếp Chính Vương từng một tay che trời, giết người không chớp mắt. Nhưng cũng chính là người duy nhất đã cứu đệ đệ ta trên chiến trường năm ấy. Là người đã cho ta một nơi nương thân, giúp ta có chỗ đứng trong cuộc đời này.
159
8 Da Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sự Tương Thích Hoàn Hảo

Chương 10
Vì độ tương thích đạt một trăm phần trăm, vị thống soái thú nhân buộc phải kết hôn với tôi — một người lưỡng tính. Nhưng sau khi kết hôn, anh vẫn luôn không hứng thú với tôi. Tôi chỉ có thể nghĩ đủ mọi cách để tiếp cận anh mỗi ngày. Tôi tin rằng, chỉ cần cố gắng đủ nhiều, sớm muộn gì anh cũng sẽ thích tôi. Cho đến hôm nay, khi tôi lại một lần nữa dốc hết sức quyến rũ Thẩm Vọng, đột nhiên nhận được thông báo khẩn cấp từ Cục Quản Lý: [Độ tương thích giữa cậu và Thống soái Thẩm đã bị nhầm rồi!] [Anh ấy không phải người có độ tương thích một trăm phần trăm với cậu!] Tôi lập tức chết lặng tại chỗ. Thảo nào Thẩm Vọng từ đầu đến cuối vẫn luôn lạnh nhạt với tôi. Trước mắt tôi, Thẩm Vọng vẫn chưa biết gì. Anh khẽ nhíu mày, lên tiếng thúc giục: "Rốt cuộc có làm nữa hay không? Một lát nữa tôi còn có việc." Tôi nhanh nhẹn khoác áo vào, đứng sang một bên: "Không làm nữa đâu, anh cứ đi làm việc của mình đi."
ABO
Boys Love
Đam Mỹ
2.73 K