1.
Khi ta mở mắt, bên tai đã chẳng còn tiếng khóc than ai oán của hoàng đệ. Trong miệng chỉ thấy vị t.h.u.ố.c đắng ngắt rẻ tiền. Ta khẽ nhíu mày, đúng lúc đó, một giọng nữ nhân lảnh lót, điệu đà không đúng lúc lọt vào tai.
"Phòng của phu nhân bệ/nh khí nặng nề quá, hèn gì Thế t.ử chê xui xẻo, biết phu nhân rớt xuống nước cũng chẳng thèm tới thăm."
Một nữ nhân chậm rãi bước vào, mình khoác áo choàng lông cáo đỏ rực, đầu đầy trâm ngọc châu báu, ánh mắt kh/inh mạn lướt qua người ta, "Đã ba ngày rồi, sao sắc mặt phu nhân vẫn chẳng thấy khá hơn?"
"Cũng phải thôi, Thế t.ử xót thiếp thân bị kinh sợ, nên bao nhiêu d.ư.ợ.c liệu thượng hạng trong phủ, đến cả Nhân Sâm ngàn năm trong kho riêng của phu nhân đều đưa hết cho thiếp dùng rồi."
"Còn phu nhân nơi này..." Ả liếc nhìn bát t.h.u.ố.c đặt bên đầu giường ta, dùng khăn lụa hờ hững che mũi, nhưng đôi mày lại cong lên lộ rõ vẻ đắc ý, "E là đến một vị t.h.u.ố.c ra h/ồn cũng chẳng có, thật là..."
"Hỗn xược!" Chẳng đợi ả nói hết câu, ta chộp lấy bát t.h.u.ố.c bên giường, giáng mạnh vào đầu gối ả.
Đôi chân ả mềm nhũn, "bộp" một tiếng quỳ sụp xuống trước giường ta.
Xâu chuỗi dăm ba câu vừa rồi, ta nhận ra mình không còn là Trưởng công chúa đương triều, mà đã trọng sinh vào x/á/c của Thế t.ử phi. Một kẻ thiếp thất hèn mọn, dám vô lễ trước mặt chính thê, đúng là tìm c.h.ế.t.
Dường như bị khí thế của ta trấn áp, ả nhất thời quên cả bò dậy, trố mắt nhìn ta đầy vẻ khó tin, "Giang Lộng Vãn, ngươi... ngươi dám đ.á.n.h ta!"
Ta bước xuống giường, vung tay giáng cho ả một bạt tai nảy lửa.
2.
"Thứ nhất, chiếu theo luật lệ Đại Yến: Thiếp thất, thuộc hạng có thể m/ua b/án."
"Ngươi chỉ tính là nửa kẻ nô tài. Nô tài bất kính với chủ t.ử, nhẹ thì ph/ạt vả miệng, nặng thì có thể b/án đi."
Thân hình ả run lên bần bật, ánh mắt lộ vẻ hoảng lo/ạn.
"Thứ hai." Giọng ta bình thản, ánh mắt sắc lạnh lướt qua chiếc áo choàng lông cáo đỏ rực trên người ả, "Theo 'Nghi Chế', màu đỏ là sắc màu dành riêng cho đích thê chính thất. Thiếp thất dùng sai quy chế, ph/ạt đ.á.n.h ba mươi roj, tịch thu y phục."
Nói đoạn, ta mở nắp lò sưởi tay, trút toàn bộ than hồng rực bên trong "loảng xoảng" lên chiếc áo choàng lông cáo ả đang mặc.
"A a a a!" Ả thét lên ch.ói tai, đi/ên cuồ/ng gi/ật phăng chiếc áo choàng ra, bị nóng đến mức lăn lộn trên đất.
Đám nha hoàn ngoài viện bị kinh động, xách hộp cơm hớt hải chạy vào.
"Phu nhân, Người không sao chứ?" Thấy ta vẫn đứng vững vàng, tiểu nha hoàn thở phào nhẹ nhõm. Vừa cúi xuống thấy kẻ dưới đất, nàng lập tức như lâm đại địch, lao đến chắn trước mặt ta, "Tưởng di nương! Ngươi hại phu nhân nhà ta rơi xuống nước còn chưa đủ, giờ lại định tới b/ắt n/ạt Người sao!"
Tưởng di nương ôm lấy cánh tay bị bỏng, mắt hoen lệ, nghiến răng nói: "Ngươi m/ù mắt rồi sao?! Rõ ràng là ả ta đ.á.n.h ta!"
"Nếu không phải ngươi khiêu khích trước, sao phu nhân nhà ta có thể đ.á.n.h ngươi?"
Tưởng di nương nhất thời nghẹn họng, h/ận đến nghiến răng nghiến lợi.
3.
Ta vừa mới tỉnh, thân thể không chống đỡ nổi, đành ngồi lại bên giường, "Chính thất đang lúc lâm bệ/nh, thiếp thất lại mặc đồ đỏ thắm, gây náo lo/ạn phiền nhiễu, theo luật đáng ph/ạt."
"Lôi ả ra ngoài, quỳ trước sân đủ ba canh giờ, để ả nhớ cho kỹ thế nào là tôn ti trật tự. Thiếu một khắc, đ.á.n.h g/ãy chân ả cho ta!"
Tiểu nha hoàn kinh ngạc nhìn ta, dường như không dám tin vào tai mình. Ánh mắt ta lạnh lùng quét qua, nàng lập tức lĩnh mệnh, lôi xềnh xệch người ra ngoài.
Tưởng thị vùng vẫy chẳng được, ngoài cửa chỉ còn vọng lại tiếng kêu gào đầy bất cam của ả: "Ngươi dám đụng đến ta! Đợi Thế t.ử về, chàng nhất định sẽ không tha cho ngươi!"
Nghe lời đe dọa ấy, ta chỉ thấy nực cười. Thế t.ử thì đã sao? Bản cung cũng trị nốt.
Ngoài viện đã có người trông coi, tiểu nha hoàn lúc nãy nhanh ch.óng quay lại, gương mặt tràn đầy vẻ hả hê, "Tưởng di nương trước nay cậy sủng sinh kiêu, không ít lần ức h.i.ế.p Người. Hôm nay, rốt cuộc chúng ta cũng được cứng rắn một phen!"
Nha hoàn này tên gọi Quỳnh Chi, tính tình đơn thuần không chút mưu mô. Ta khéo léo dò hỏi dăm ba câu, chẳng mấy chốc đã nắm rõ tình hình hiện tại. Chẳng rõ vì duyên cớ gì, ta sau khi c.h.ế.t lại hoàn h/ồn vào thân x/á/c Thế t.ử phi của Xươ/ng Ninh Hầu phủ - Giang Lộng Vãn.
4.
Giang Lộng Vãn vốn xuất thân thương gia, giàu nứt đố đổ vách. Sau khi phụ mẫu qu/a đ/ời, một mình nàng gánh vác cơ nghiệp khổng lồ. Trong khi đó, Xươ/ng Ninh Hầu Phủ kể từ khi lão Hầu gia tạ thế, con cháu đều là hạng bất tài vô dụng, nay chỉ còn lại cái vỏ rỗng tuếch mang danh tước vị.
Hầu phủ thèm khát tài sản của Giang gia, chủ động cầu cưới Giang Lộng Vãn về làm Thế t.ử phi. Nhưng tân hôn chưa đầy ba tháng, Lâm Trường Chu đã nghênh ngang rước biểu muội Tưởng Nguyệt Tịch vào cửa làm thiếp.
Tưởng Nguyệt Tịch cậy được Lâm Trường Chu sủng ái mà không coi ai ra gì. Hầu phu nhân cũng ra vẻ bà mẫu uy quyền, tìm đủ mọi cách hành hạ Giang Lộng Vãn. Còn Lâm Trường Chu, với tư cách Thế t.ử Hầu phủ, lại ngó lơ mọi chuyện, thậm chí một mực thiên vị thiếp thất. Giang Lộng Vãn u uất trong lòng, thân thể cũng ngày một suy kiệt.
"Quả nhiên là rơi vào hang sói rồi." Ta cười nhạt một tiếng, lại hỏi Quỳnh Chi: "Sau khi ta rơi xuống nước, Thế t.ử có xử trí Tưởng thị không?"