Vào tháng thứ ba kể từ khi bắt đầu hẹn hò với Từ Mộc Phong.
Lục Kh/inh Chu và cậu ta đã cãi nhau không dưới mười lần.
Hơn nữa, lần nào anh ta cũng là người chủ động xin lỗi, nhận sai, nhưng Từ Mộc Phong vẫn cứ bới lông tìm vết, trách móc đủ điều.
Trước kia anh ta từng nghĩ Từ Mộc Phong vừa đẹp người lại vừa đẹp nết, tính tình dịu dàng ngoan ngoãn.
Đến khi thực sự ở bên nhau, anh ta mới vỡ mộng, nhận ra Từ Mộc Phong là một kẻ được nước lấn tới, ngang ngược vô lý, chẳng thể nào nói lý lẽ được.
Những rung động thuở ban đầu và niềm tiếc nuối khi không được ở bên nhau dường như cũng đột ngột tan biến theo mây khói.
Trước kia anh ta từng đinh ninh rằng cả đời này mình sẽ chỉ dành trọn tình yêu cho duy nhất một người là Từ Mộc Phong.
Nhưng trong khoảng thời gian chung sống với Từ Mộc Phong, hình bóng khuôn mặt hiền lành, dường như chẳng bao giờ biết nổi gi/ận của Ôn Tự Bạch lại luôn hiện hữu trong tâm trí anh ta.
Trước đây, anh ta luôn cho rằng Ôn Tự Bạch rất giả tạo.
Bởi vì bất kể anh ta có cáu gắt, vô lý đến đâu, Ôn Tự Bạch cũng chẳng bao giờ bực tức, dường như cậu luôn dành cho anh ta một sự kiên nhẫn không giới hạn.
Chương 6:
Nhưng trên đời này làm gì có ai là không biết gi/ận cơ chứ?
Ôn Tự Bạch chẳng qua chỉ là đang nhắm vào gia thế của anh ta, thứ mà Ôn Tự Bạch yêu từ trước đến nay chỉ là tiền của anh ta mà thôi.
Anh ta sẽ không bao giờ để vẻ ngoài hiền lành, vô hại của Ôn Tự Bạch đá/nh lừa.
Vì vậy, sau khi không còn cần đến pheromone của Ôn Tự Bạch nữa, anh ta thậm chí còn lười giáp mặt với cậu.
Liền bảo mẹ mình đưa cho Ôn Tự Bạch một khoản tiền để tống khứ cậu đi cho khuất mắt.
Lúc đó, rốt cuộc anh ta đã nghĩ gì cơ chứ?
Anh ta coi mối qu/an h/ệ giả dối với Ôn Tự Bạch như một vết nhơ trong cuộc đời mình, trong lòng chỉ nơm nớp lo sợ Từ Mộc Phong sẽ vì thế mà gh/ét bỏ mình.
Thế nhưng đến khi thực sự ở bên Từ Mộc Phong, anh ta mới bàng hoàng nhận ra, Từ Mộc Phong căn bản không hề hoàn hảo như những gì anh ta từng mường tượng.
Trước đây, Ôn Tự Bạch luôn ghi nhớ rành rọt anh ta không thích ăn món gì, mỗi lần dùng bữa chung, cậu đều cẩn thận né tránh những món ăn đó khi gọi món.
Thế còn Từ Mộc Phong thì sao?
Anh ta đã không dưới một lần nhắc nhở Từ Mộc Phong về việc mình bị dị ứng hải sản, nhưng mỗi lần hẹn hò dùng bữa, Từ Mộc Phong đều gọi nguyên một bàn toàn hải sản.
Thậm chí còn oán trách anh ta làm mất cả hứng.
Ôn Tự Bạch sẽ luôn đặt cảm xúc của anh ta lên ưu tiên hàng đầu. Mỗi khi anh ta say xỉn, dù là đêm hôm khuya khoắt, hay anh ta đang ở xó xỉnh nào, Ôn Tự Bạch cũng sẽ lập tức có mặt để đón anh ta về.
Sợ anh ta đ/au dạ dày, cậu sẽ cẩn thận nấu canh giải rư/ợu cho anh ta uống. Sáng hôm sau tỉnh dậy, người ngợm anh ta lúc nào cũng sạch sẽ, sảng khoái.
Còn Từ Mộc Phong thì chỉ biết không ngừng oán trách, trách anh ta không đủ chu đáo, không đủ lãng mạn, không đủ quan tâm. Thậm chí còn trách móc anh ta đã quen mình rồi mà vẫn còn dây dưa không rõ với những Alpha khác.
Ôn Tự Bạch chưa bao giờ cư xử như vậy.
Cho đến lần cãi vã cuối cùng với Từ Mộc Phong, Từ Mộc Phong đã thốt ra lời chia tay.
Trong lòng anh ta đột nhiên như trút được một gánh nặng, anh ta đáp: "Được thôi, chia tay."
Có lẽ Từ Mộc Phong vẫn còn đang mòn mỏi chờ đợi anh ta chủ động xuống nước xin lỗi.
Nhưng lần này anh ta sẽ không làm vậy nữa.
Những lời ông nội nói trước đây quả không sai, Từ Mộc Phong căn bản không hợp với anh ta.
Kỳ thực, anh ta lại thích mẫu người ôn hòa, không gây tổn thương cho người khác như Ôn Tự Bạch hơn. Ở cạnh cậu, anh ta chẳng cần phải đề phòng hay mệt mỏi chút nào.
Anh ta quyết định không giày vò bản thân nữa, từ nay về sau sẽ an phận sống những ngày tháng yên bình bên cạnh Ôn Tự Bạch.
Anh ta đã dành cả một buổi sáng để vứt bỏ sạch sẽ những kỷ vật liên quan đến Từ Mộc Phong mà trước đây anh ta từng cất giữ.
Vậy mà, tình cờ trong thư phòng, anh ta lại phát hiện ra một bức thư tình đã ngả màu ố vàng.
Anh ta mở ra xem.
Không ngờ đó lại là bức thư tình mà Ôn Tự Bạch viết cho anh ta từ hồi đại học.
Đến tận khoảnh khắc này, anh ta mới vỡ lẽ.
Thì ra, Ôn Tự Bạch nguyện ý làm bạn đời Omega của anh ta, hoàn toàn không phải vì ham muốn tiền bạc.
Ôn Tự Bạch đã đem lòng yêu anh ta từ rất lâu rồi, từ cái thuở anh ta còn chưa hề biết Ôn Tự Bạch là ai.
Ngay lúc này, tâm trạng anh ta ngổn ngang trăm mối.
Nhưng phần nhiều lại là sự hưng phấn khôn tả.
Thì ra Ôn Tự Bạch thực lòng yêu anh ta.
Nhận thức này khiến cõi lòng anh ta xao động mãnh liệt.
Thế nhưng, khi nhớ lại những thái độ cay nghiệt mà bản thân từng dành cho Ôn Tự Bạch trước đây, anh ta lại thoáng xót xa.
Hay tin Ôn Tự Bạch đã nhận lấy số tiền mẹ anh ta đưa và rời đi, anh ta đã ngồi thẫn thờ ở quán bar đến tận nửa đêm.
Uống cạn nửa chai whiskey, anh ta mới gom đủ dũng khí để gọi điện cho Ôn Tự Bạch.
Anh ta đinh ninh rằng, với tình yêu sâu đậm mà Ôn Tự Bạch dành cho mình, khi nhận được cuộc gọi, chắc chắn cậu sẽ mừng rỡ lắm.
Nhưng chuông điện thoại reo mãi, reo mãi, mà Ôn Tự Bạch vẫn không hề bắt máy.
Anh ta tự nhủ, có lẽ là do cậu đang ngủ say nên không nghe thấy chuông reo.
Đến khi điện thoại được kết nối, từ đầu dây bên kia lại truyền đến giọng nói của một người đàn ông, dường như đang nói những lời lẽ mờ ám, m/ập mờ với Ôn Tự Bạch.
Chắc là do men rư/ợu làm mờ tâm trí, anh ta lại loáng thoáng cảm thấy giọng nói của người đàn ông đó rất giống với người anh trai cùng cha khác mẹ của mình.
Người anh trai m/áu lạnh vô tình, luôn nhìn đời bằng nửa con mắt đó của anh ta, làm sao có thể để mắt đến một người như Ôn Tự Bạch cơ chứ?
Anh ta cúp máy rồi bấm gọi lại lần nữa.
Nhưng dù có gọi thế nào cũng chẳng có ai bắt máy.
Chương 7:
Có lẽ, Ôn Tự Bạch đang trên đường đến đón anh ta, nên mới không rảnh để nghe điện thoại.
Anh ta thức trắng đêm, chầu chực ở quán bar suốt một đêm dài.
Nhưng bóng dáng Ôn Tự Bạch vẫn bặt tăm.
Lẽ nào Ôn Tự Bạch thực sự đang dan díu với một người đàn ông khác?
Ý nghĩ này vừa nảy sinh đã bị chính anh ta dập tắt ngay lập tức.
Ôn Tự Bạch yêu anh ta đến vậy, trong mắt cậu làm sao còn có thể chứa chấp thêm một người đàn ông nào khác cơ chứ?
Có lẽ cậu chỉ đang gi/ận dỗi anh ta, gi/ận anh ta quá tuyệt tình khi nhẫn tâm đuổi cậu ra khỏi nhà.
Nên mới cố tình tìm đoạn ghi âm ở đâu đó để chọc tức anh ta mà thôi.
Ôn Tự Bạch yêu anh ta đến thế mà.
Đến lúc đó, anh ta chỉ cần ăn nói nhỏ nhẹ xin lỗi một câu, chắc chắn cậu sẽ ngoan ngoãn theo anh ta về nhà ngay thôi.
Nghĩ vậy, anh ta liền m/ua sẵn quà cáp, chuẩn bị tươm tất để đi xin lỗi và dỗ dành Ôn Tự Bạch, ngờ đâu lại phát hiện ra hình như mình đã bị Ôn Tự Bạch cho vào danh sách đen rồi.