Anh nói nếu không vui thì cứ đến chất vấn anh, đ/á/nh anh cũng được.
Anh nói không phải đó là thứ tôi giỏi nhất sao.
Anh nói ai lại thay lòng nhanh như vậy, đáng đ/á/nh.
Quá biết dụ dỗ.
Mặt tôi nóng bừng như núi lửa phun trào.
Tay rút cũng không rút ra được.
Nhưng tôi lại rất muốn biết một chuyện.
Tôi hỏi vậy anh có thay lòng không.
20
Cố Hành Vân đổi sắc mặt như lật sách, gương mặt dịu dàng lập tức trở nên lạnh nhạt.
Anh nói đương nhiên là không.
Rõ ràng anh nói không nhưng tim tôi vẫn trầm xuống.
Vì sự lạnh nhạt đó.
Tôi hỏi anh có phải đang gi/ận tôi không rồi nói xin lỗi.
Tôi nói trước đây tôi thật sự không thể chấp nhận ở bên đàn ông.
Cố Hành Vân hỏi vậy bây giờ thì sao.
Tôi sờ tai mình thấy nóng quá.
Tôi nhìn trời nhìn đất nhưng không dám nhìn anh.
Giọng nhỏ như muỗi nói rằng bây giờ có thể chấp nhận rồi nên mới đến tìm anh.
Cố Hành Vân lập tức cong môi rồi nối tiếp câu chuyện lúc nãy.
Anh nói vậy tức là tôi thay lòng nên đáng bị đ/á/nh.
Tôi sững người.
Ch*t ti/ệt.
Đúng là từ khi anh gọi tôi Kiều Tứ Nguyên tôi đã nhanh chóng thay lòng.
Nhưng chuyện này cũng tính sao.
Cố Hành Vân nói sao lại không tính.
Anh nói anh sẽ đ/á/nh tôi nhưng để không làm tôi bị thương anh sẽ đ/á/nh mông tôi.
Anh còn bổ sung rằng không dùng tay.
Vậy dùng cái gì.
Không cần nói cũng biết.
Mặt tôi đỏ bừng rồi muốn thương lượng.
Tôi hỏi có thể một lần anh chủ động một lần tôi chủ động không.
Cố Hành Vân đảo mắt rồi gật đầu.
Anh nói đương nhiên có thể.
21
Đi cái c/on m/ẹ nó mà có thể.
Miệng đàn ông đúng là q/uỷ lừa người.
Tôi là ngoại lệ.
Cái gọi là anh chủ động của Cố Hành Vân hoàn toàn khác với tôi chủ động.
Kết quả là tôi bị anh làm xong còn phải ngồi trên người anh tự động.
Mệt ch*t tôi.
Chạy bộ một năm rưỡi cũng không chịu nổi kiểu ngồi xổm vô hạn như vậy.
Cuối cùng tôi đầu hàng.
Tôi c/ầu x/in anh tự làm.
Anh mới chịu tha cho tôi.
Chuyện phản công hoàn toàn thất bại.
Tôi còn rảnh rỗi suy nghĩ rằng không phản công được cũng tốt.
Với sức bền một đêm bảy lần của Cố Hành Vân tôi hoàn toàn không bằng.
Nếu phản công thành công mà tôi kết thúc quá nhanh thì còn mất mặt hơn.
Tôi tự an ủi mình như vậy.
Sau đó yên tâm làm cá mặn.
Cố Hành Vân không hài lòng khi tôi thất thần nên mạnh mẽ động một cái.
Cả người tôi run lên.
Anh cười rồi hôn tôi.
Anh giải thích rằng Omega tôi nhìn thấy kia là anh họ anh đang dẫn anh làm dự án.
Tôi hỏi làm dự án gì, không phải anh đang đi làm sao.
Cố Hành Vân cười gian nói làm dự án chẳng phải cũng là đi làm sao vì anh đâu phải ông chủ.
Lúc này tôi mới nhận ra.
Tôi lại hỏi vậy tại sao anh mặc quần áo bình thường như vậy.
Cố Hành Vân giữ hai tay tôi trên đầu.
Anh nói để tôi thương hại anh.
Tôi hỏi vậy tại sao anh cố tình không tìm tôi không liên lạc với tôi.
Anh nói đó là kỹ thuật cơ bản của trò lạt mềm buộc ch/ặt.
Tôi muốn đ/ấm anh.
Tay bị giữ thì không sao vì tôi đ/á/nh Cố Hành Vân thường bắt đầu bằng cú đ/á.
Lần đ/á/nh nhau này tôi hơi thảm.
Cố Hành Vân không đ/á/nh chỗ khác.
Anh chỉ chuyên làm tôi ở đó.
Mệt hơn đ/á/nh nhau nhiều.
22
Tôi và Cố Hành Vân bắt đầu yêu nhau.
Kỳ phát nhiệt của tôi dần dần trùng với Cố Hành Vân.
Ngày hoàn toàn trùng nhau anh đ/á/nh dấu tôi.
Anh hơi bệ/nh hoạn nói như vậy thì tôi hoàn toàn thuộc về anh rồi.
Anh nói Kiều Tứ Nguyên sau này dù tôi có thay lòng cũng vô ích.
Không phải tôi nói quá nhưng thứ gọi là đ/á/nh dấu này còn đ/áng s/ợ hơn giấy đăng ký kết hôn.
Giấy kết hôn còn có thể đổi thành giấy ly hôn.
Nhưng đ/á/nh dấu thì giống như khắc vào gen vậy.
Chỉ có thể là anh.
Điều đ/áng s/ợ hơn là sau khi tốt nghiệp không lâu tôi thật sự mang th/ai.
Rõ ràng chúng tôi luôn có biện pháp tránh th/ai.
Nhưng vẫn mang th/ai.
Alpha cấp cao và Omega cấp cao quả nhiên đ/áng s/ợ.
Ngay cả biện pháp tránh th/ai cũng không thể ngăn x/á/c suất sinh con của họ.
Vì tôi quá tin vào khoa học hiện đại nên hoàn toàn không phòng bị.
Đến khi bụng to mới phát hiện.
Vừa phát hiện tôi lập tức cảm thấy toàn thân như có kiến bò.
Nỗi sợ hãi bám theo không dứt.
Trời ơi tôi sắp sinh ra một con người, chuyện này quá đ/áng s/ợ.
Có lẽ cảm xúc của tôi lây sang Cố Hành Vân.
Anh bắt đầu nôn nghén dữ dội.
Nhìn anh nôn tôi cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
Thế là tôi quyết định sinh đứa bé này.
Cố Hành Vân dở khóc dở cười hỏi tôi đã mang th/ai rồi vậy tôi còn là trai thẳng không.
Tôi nghiến răng đ/á anh một cái.
Tôi nói sao lại không phải, nếu anh biến thành phụ nữ tôi vẫn thích anh.
Cố Hành Vân khựng lại rồi cúi đầu cười mãi.
Anh nói đừng quyến rũ anh vì anh sợ không nhịn được sẽ làm tổn thương tôi và đứa bé.
Đồ giả vờ đạo mạo.
Tôi nói mấy tháng trước khi chưa biết chuyện anh có nhịn đâu.
Cố Hành Vân cười rồi đẩy tôi xuống ghế sofa l/ột quần tôi ra.
Anh cúi đầu hôn lên bụng tôi.
Sau đó tiếp tục làm việc.
Tôi túm tóc anh rồi trong đầu nghĩ một chuyện rất không hợp thời.
Vậy chẳng phải cũng coi như tôi đã dùng đến “cậu em” của mình rồi sao.
Đời này của tôi cũng xem như viên mãn rồi.
Thôi kệ đi, dù sao tôi cũng là một người tầm thường.
Sướng là được rồi.
Trai thẳng hay không trai thẳng cũng không còn quan trọng nữa.
Hết.