Nguyệt Lượng Bưu Đệ Viên

Chương 2

02/04/2026 18:27

[Không sao đâu, nam chính sắp được bố mẹ giàu có nhận về rồi, nhà nam phụ pháo hôi cứ chờ phá sản, bị đuổi ra đường đi.]

[Ai còn nhớ nam chính là kiểu có th/ù tất báo không? Hắn sẽ trả th/ù đến cùng, ném cậu ta xuống biển cho cá m/ập x/é x/á/c!]

Tôi ngây người nhìn lên không trung.

Cảm giác Bùi Kiêu đang xoa cổ chân khiến tôi gi/ật mình tỉnh lại.

Không phải mơ.

Tôi sợ đến run cả người, chỉ trong một giây đã tin sạch những dòng bình luận kia.

Lý do rất đơn giản... tôi là người song tính, chuyện này từ nhỏ đến lớn chỉ có bố mẹ biết.

Ngay cả Bùi Kiêu cũng chỉ vô tình phát hiện khi tôi có kinh nguyệt, vậy mà mấy dòng bình luận kia lại rõ ràng như tận mắt chứng kiến.

Hắn nhìn tôi đầy nghi hoặc:

“Tống Ngôn, cậu sao vậy?”

Tôi không thể nói mình nhìn thấy “bình luận tiên tri”.

Càng không thể nói sau này hắn sẽ khiến nhà tôi phá sản, rồi trả th/ù gấp bội.

Tôi nuốt nước bọt, gượng cười, còn khó coi hơn cả khóc:

“Không sao… tự nhiên tôi không muốn ngâm chân nữa.”

Tôi rụt chân lại, định đứng dậy.

Nhưng hắn bất ngờ nắm lấy mắt cá chân tôi, bàn tay to, chai sạn còn xoa nhẹ vài cái, không biết có phải do tôi tưởng tượng ra hay không.

“Đợi đã, chân cậu còn chưa lau khô.”

Đợi hắn lau sạch từng giọt nước, tôi lập tức trèo lên giường.

Qua tấm rèm khẽ vén, tôi thấy hắn đang tất bật dọn dẹp phòng ký túc xá.

Mặt tôi lập tức xịu xuống.

Sao hắn đột nhiên lại biến thành nam chính kiểu Long Ngạo Thiên vậy?

Suốt hơn một năm qua, tôi b/ắt n/ạt hắn, huấn luyện hắn thành “con chó ngoan” nghe lời nhất.

Giờ lại bảo hắn là kiểu người có th/ù tất báo, sau này sẽ đòi lại gấp bội.

Tôi tuy đ/ộc á/c, nhưng chỉ dám b/ắt n/ạt kẻ yếu.

Từ nhỏ, thứ tôi sợ nhất là không có tiền.

Thứ hai là mất mạng.

Càng sợ nhất là vừa mất tiền vừa mất mạng.

Tôi cắn móng tay, suy nghĩ mãi, cái đầu không mấy thông minh cuối cùng cũng nảy ra một cách:

Tôi phải lấy lòng Bùi Kiêu!

Chỉ cần tôi đối xử tốt với hắn, không b/ắt n/ạt hắn nữa, sau này hắn chắc chắn sẽ không nghĩ đến chuyện trả th/ù.

Càng nghĩ càng thấy hợp lý, mắt tôi sáng lên.

Tấm rèm đột nhiên bị kéo ra, Bùi Kiêu đưa cho tôi một cốc nước mật ong:

“Tôi đi tắm, lát nữa về ngủ với cậu.”

Từ nhỏ tôi đã yếu ớt, đêm nào tay chân cũng lạnh.

Còn Bùi Kiêu cao mét chín, vai rộng chân dài, người lúc nào cũng ấm như lò sưởi.

Từ khi phát hiện ra điều đó, tôi liền bắt hắn mỗi tối phải sưởi giường cho mình.

Chỉ là mỗi lần ngủ cùng, hắn đều miễn cưỡng, phải bị tôi ép một hồi mới chịu.

Nhưng giờ tôi đâu còn dám ra lệnh cho hăn nữa.

Tôi mím môi:

“Không cần đâu.”

Bùi Kiêu khựng lại:

“Trời đang lạnh, tối nay sẽ rét. Không có tôi, cậu ngủ được sao?”

Tôi bực bội c/ắt ngang:

“Tôi nói thật đấy. Từ nay cậu không cần ngủ với tôi nữa.”

Hắn nhìn tôi chằm chằm rất lâu, rồi cười lạnh:

“Tùy cậu.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ai bảo anh ta là chó điên?

Chương 7
Đêm trước lễ đính hôn, người em song sinh bỏ trốn. Vì tiền, cha tôi ép tôi đóng giả em trai gả cho thiếu gia điên nhà họ Mộ. Lần đầu gặp mặt, hắn vừa rút con dao găm đẫm máu ra khỏi mắt kẻ khác. Khi tôi tưởng mình sẽ gục ngã dưới tay hắn, hắn lại e thẹn giấu dao sau lưng, khẽ cười: "Cô chính là phu nhân của ta?" Sau này, vị thiếu gia vốn ghét người khác đụng chạm ấy lại đòi ôm khi ngủ, đòi hôn lúc thức. Khi thiếu gia điên hóa thành thiếu gia ôn nhuận, em trai lập tức quay về. Nó nói: "Anh đơn giản chỉ là omega kém chất lượng, không xứng với hắn." Tôi nhìn Mộ Yến Cẩn - kẻ đã lâu không phát điên, mỉm cười buông tay. "Em à, chó không cần xích... liệu có còn là chó dại không?"
1.2 K
6 Ngôi Sao May Mắn Chương 11
10 Thai nhi báo thù Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm