Hắn cười lạnh một tiếng: "Ngươi dựa vào cái gì mà tưởng rằng có thể uy h.i.ế.p được ta?"
"Ngươi tưởng ta rất để tâm..." Lời nói nghẹn lại nơi cổ họng, hắn nhìn ta chằm chằm, biểu cảm trên mặt tức khắc trống rỗng, đôi mắt gi/ận dữ nhuốm đầy vẻ k/inh h/oàng.
Tư Mã Tục không màng đến Thường Thanh đang hôn mê, lao nhanh đến trước mặt ta, đỡ lấy thân thể đang ngã xuống của ta, r/un r/ẩy đưa tay lau vết m.á.u nơi khóe miệng ta, "Thường Lạc, sao ngươi lại thổ huyết?"
Hắn như phát đi/ên gầm rú với bên ngoài điện: "Ngự y! Ngự y đâu?!"
Phiền c.h.ế.t đi được. Phun một búng m.á.u thì có gì mà kinh ngạc, đã c.h.ế.t đâu mà lo?
Ta túm ch/ặt vạt áo của Tư Mã Tục: "Những người dưới trướng ta... vô tội, hãy thả bọn họ ra."
Tư Mã Tục đỏ hoe mắt nhìn ta: "Ngươi đừng nói nữa!"
Ta cố chấp nói: "Thả bọn họ..."
"Thả." Tư Mã Tục sợ hãi rồi, hắn không ngừng dùng ống tay áo lau đi vệt m.á.u trào ra nơi môi ta, nước mắt nhỏ xuống môi ta, "Ta thả người ngay bây giờ, ngươi đừng nói nữa... đừng nói nữa Thường Lạc, đều nghe theo ngươi, ta đều nghe theo ngươi."
10.
Ý thức của ta mờ mịt dần. Có lúc ta bị đ.á.n.h thức bởi những tiếng ồn ào, trong cơn mê hồ, ta cảm nhận được có ai đó đang chạm vào mặt mình.
"Hại ta t.h.ả.m hại đến thế, cứ ngỡ ngươi sẽ sống rất tốt, sao lại còn thê t.h.ả.m hơn cả ta?"
"Họa hại để lại ngàn năm. Thường Lạc, vẫn chưa đến lúc ngươi c.h.ế.t đâu."
Nhớ ra rồi, là giọng của Giang Trạch Xuyên.
Ta lại bắt đầu nằm mơ. Mơ thấy ngày đầu tiên ta tới cung Lãm Thắng, Giang Trạch Xuyên đưa ta vào tẩm điện của Tư Mã Việt. Hắn nói với ta: "Hầu hạ Điện hạ cho tốt, những th/ủ đo/ạn ta dạy ngươi đều dùng hết đi, đừng để Điện hạ không vui."
Một ngày một đêm. Lúc ta được khiêng ra, chỗ nào cũng chảy m/áu, cả người nhớp nháp, bẩn thỉu vô cùng. Giang Trạch Xuyên đích thân tắm rửa cho ta, im lặng ôm lấy ta triền miên trong bồn tắm. Ta vừa đ/au, vừa thấy gh/ê t/ởm.
Nhưng ta ôm ch/ặt lấy Giang Trạch Xuyên, ta chủ động hôn hắn, lấy lòng hắn. Bọn hắn thích cái thân x/á/c hạ tiện này, vậy thì cho hắn. Ta có thể dùng tất cả để đổi lấy quyền lực.
Giang Trạch Xuyên đã đem ta đi tặng vô số lần, mỗi lần bị người khác làm bẩn, hắn đều đích thân đến rửa sạch cho ta. Giang Trạch Xuyên leo càng ngày càng cao, ta cũng ngày càng lăng loàn.
Về sau, ta dựa dẫm vào Tư Mã Việt trở thành Cửu Thiên Tuế, không cần Giang Trạch Xuyên đưa đi, ta tự mình chọn lựa những đại thần Nội các vừa mắt để lấp đầy chỗ trống. Khi đó Giang Trạch Xuyên cũng đã là Nội các Thủ phụ, quyền thế hắn ngày càng lớn, hỉ nộ càng thêm vô thường. Hôm nay ta ngủ với ai, ngày mai tin tức sẽ truyền đến tai hắn, thêm một ngày nữa, Nội các sẽ không còn thấy người đó đâu.
Lúc phát cơn nghiện, ta đã ngủ với rất nhiều người. Triều thần, thị vệ, tiểu quan, thậm chí cả ăn mày, duy chỉ không ngủ với Giang Trạch Xuyên. Ai cũng có thể chạm vào ta, riêng Giang Trạch Xuyên thì không.
Ta chính là muốn b/áo th/ù. B/áo th/ù cái cơ thể hạ tiện này của ta. B/áo th/ù Giang Trạch Xuyên. Ta thường xuyên diễn xuân cung ngay trước mặt hắn, nhìn biểu cảm đố kỵ, phẫn nộ lại đ/au đớn của hắn mà đạt tới đỉnh điểm.
Chính hắn đã biến ta thành thế này. Hắn không có tư cách để đ/au buồn. Ta tận hưởng nỗi đ/au của Giang Trạch Xuyên một cách bi/ến th/ái, hắn càng đ/au đớn, ta càng vui vẻ. Ta và Giang Trạch Xuyên, đều nên xuống Địa ngục.
11.
Lúc tỉnh lại là ở trên xe ngựa. Giang Trạch Xuyên thấm ướt khăn tay, thấm môi cho ta. Thấy ta mở mắt, hắn mỉm cười với ta: "Tỉnh lại thật đúng lúc."
Xe ngựa xóc nảy dữ dội, thấp thoáng có thể nghe thấy tiếng vó ngựa phía sau. Ta mở miệng, dùng giọng nói thô ráp hỏi: "Ngươi đưa ta đi đâu?"
"Vốn định đi Giang Nam." Xe ngựa bị ép dừng lại, Giang Trạch Xuyên nhìn rèm xe, "Giờ xem ra, không được rồi. Thật là xem thường hắn quá."
Giọng của Thường Thanh truyền vào: "Giang đại nhân, muốn ta mời Ngài xuống xe sao?"
Giang Trạch Xuyên chỉnh lại ngoại bào, thở dài một tiếng, oán trách ta: "Hôm đó sao ngươi không dùng một đ/ao kết liễu tên tạp chủng này đi?"
"Cũng trách ta, lúc trước đem hắn ra thử t.h.u.ố.c làm gì, để giờ hắn khó g.i.ế.c đến thế, ngay cả kịch đ/ộc cũng không đ/ộc c.h.ế.t nổi."
Nói xong, hắn vén rèm bước xuống xe. Giọng Thường Thanh lại vang lên: "Trạch Xuyên, ngươi theo ta về cung, ta không g.i.ế.c ngươi."
Giang Trạch Xuyên cười khẩy một tiếng: "Ngươi cứ g.i.ế.c ta đi."
Giọng Thường Thanh trở nên sắc lẹm: "Ngươi thà c.h.ế.t cũng không nguyện nhìn ta thêm một lần nào sao?!"
"Vì Thường Lạc sao? Hắn có điểm nào tốt? Hắn có điểm nào bằng được ta?"
"Ta đã làm vì ngươi nhiều chuyện như vậy..."
Giang Trạch Xuyên ôn nhu nhìn Thường Thanh, tiến lại gần, chạm vào mặt hắn: "Thường Thanh, vốn dĩ ngươi là một con ch.ó tốt."
"Nhưng cũng chỉ là ch.ó mà thôi. Ngươi không thể vì muốn làm người mà c.ắ.n lo/ạn chủ nhân."
"Nếu không phải ngươi như phát đi/ên mà c.ắ.n x/é, g.i.ế.c sạch những người bên cạnh ta, ta đâu đến mức lâm vào bước đường này? Giờ còn muốn ta ghi nhớ cái tốt của ngươi?"
"Cái loại ng/u xuẩn như ngươi, bị người ta coi là d.a.o ki/ếm mà dùng cũng không biết."
Một thanh đoản ki/ếm đ.â.m xuyên tim Thường Thanh, hắn trợn tròn mắt, c.h.ế.t không nhắm mắt. Giang Trạch Xuyên vuốt mắt cho hắn, nhỏ giọng nói: "Ngươi c.h.ế.t đi rồi vẫn khiến ta thoải mái hơn."