Cuối cùng cũng nói ra được những lời đó, lòng tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút.
Tôi và Lâm Phong từ đó cũng trở thành những người bạn không có gì không nói.
Gạt bỏ thân phận đối tượng xem mắt, tôi phát hiện tôi và Lâm Phong hòa hợp hơn, cũng không còn gượng gạo nữa.
Hơn nữa sở thích của chúng tôi lại giống nhau một cách đáng kinh ngạc, bài hát yêu thích, bộ phim yêu thích, diễn viên yêu thích, nơi muốn đến...
Không hổ là người cùng một thời, quả nhiên sở thích cũng na ná nhau.
Nhưng mỗi lần cảm thán về sự tương đồng với anh ấy, tôi lại bất giác nhớ đến Giang Tử Thanh.
Tôi và cậu ta cứ như có không chỉ một khoảng cách thế hệ, những hành vi cử chỉ của cậu ta tôi đều không hiểu.
Tôi cũng muốn gửi một tin nhắn Wechat hỏi cậu ta sống thế nào, muốn biết cậu ta có bạn gái chưa.
Nhưng nghĩ lại, liên quan gì đến mình chứ.
Với vẻ ngoài thu hút ong bướm như cậu ta, không có bạn gái chắc khó lắm.
Nửa năm nữa trôi qua, Lâm Phong đã từ bạn tốt của tôi thăng cấp thành cánh tay phải của mẹ tôi, có việc hay không cũng chạy đến nhà tôi, người tinh mắt đều nhìn ra anh ấy thích tôi, bản thân tôi cũng vậy.
Nhưng, anh ấy không hề nhắc đến chuyện thích, khiến tôi ngay cả lý do từ chối cũng không tìm được.
Theo lời bố tôi, anh ấy chính là người đàn ông thích hợp để kết hôn.
Mẹ tôi lập tức phản bác, "Tô Di, con đừng học theo mẹ, tìm một người đàn ông phù hợp rồi gả đi, những ngày sau này sẽ không có chút đam mê nào, tuy mẹ mong con mau chóng lấy chồng, nhưng con cũng phải tìm người mình thích."
Bố tôi tự dưng nằm không cũng dính đạn.
Tìm người mình thích? Tôi cẩn thận nhớ lại, sau 20 tuổi dường như chưa từng có cảm giác rung động nữa.
Trừ đêm hôm đó, Giang Tử Thanh trong lúc ý lo/ạn tình mê mà ghé đến bên tai tôi, hỏi tôi đã khóa cửa chưa, lúc đó mặt đỏ tim đ/ập, bây giờ nghĩ lại vẫn mãi không thể bình tĩnh.
Tôi cầm điện thoại, giả vờ gửi tin nhắn hàng loạt cho Giang Tử Thanh một câu "Trung thu vui vẻ."
Gửi xong một lúc không thấy trả lời, lại cảm thấy có chút x/ấu hổ, muốn thu hồi, nhưng đã quá thời gian.
Dứt khoát cầm điện thoại đi tắm, vừa tắm vừa chờ tin nhắn.
Tắm được một nửa, tin nhắn cuối cùng cũng đến.
"Gửi hàng loạt à?" Cậu ta hỏi.
Tôi thầm thở phào nhẹ nhõm, may mà cậu ta không phát hiện.
"Gửi lời chúc hàng loạt cũng là lời chúc."
"Lừa ai đấy?"
Cậu ta vẫn như trước đây. Rõ ràng đã rời đi nửa năm, lại như chưa từng rời đi.
Tôi cầm điện thoại suy nghĩ nên trả lời cậu ta thế nào, "Tin hay không thì tùy."
Trả lời tin nhắn xong, ngẩng đầu lên, lại thấy mình trong gương đang cười. Tôi chắc chắn đi/ên rồi.
Thông báo tin nhắn lại đến, tôi vuốt mở điện thoại.
"Gửi hàng loạt sao anh họ tôi không nhận được."
Tôi cứng đờ tại chỗ.
Sao cậu ta biết anh họ cậu ta không nhận được?
Tôi thực sự không có thói quen gửi lời chúc hàng loạt, không ngờ lần đầu tiên giả vờ đã thất bại.
"Chắc là gửi sót, sao cậu biết?"
"Ồ, lại không sót mất tôi, tôi cũng may mắn thật." Cậu ta dừng một lúc, chụp một tấm ảnh gửi qua.
Tôi nhìn, trong ảnh là Lâm Phong đang s/ay rư/ợu.
Ch*t rồi, hóa ra cậu ta và Lâm Phong đang ở cùng nhau.
Khoan, sao hai người họ lại ở cùng nhau?