Bạn Trai Tôi Là Người Công Lược

Chương 8

09/05/2026 00:38

Sau đó tôi bị Tạ Ng/u dẫn đến sân trượt băng.

Chụp được rất nhiều ảnh.

Chơi mệt rồi anh ấy đi m/ua nước.

Tôi ngồi một bên vừa nghỉ ngơi vừa đợi anh ấy.

Lại nhìn thấy những người không ngờ tới.

Giang Trì Tự và Tô Uẩn.

Giang Trì Tự đỡ lấy eo cậu ta từ phía sau, trên mặt Tô Uẩn nở nụ cười ngượng ngùng e thẹn, cả người gần như dựa hẳn vào lòng Giang Trì Tự.

Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ bọn họ là một đôi tình nhân.

Tôi không muốn nhìn thêm nữa, thu hồi tầm mắt.

Chẳng ngờ lúc này Giang Trì Tự vừa hay ngẩng mắt lên, nhìn thấy tôi đang ngồi ở trong góc.

Anh ta nhíu mày.

Tô Uẩn cũng nhìn thấy.

Giang Trì Tự dường như nói gì đó với Tô Uẩn, sau đó trượt về phía tôi, trong mắt mang theo vài phần không đồng tình.

"Trần Dạng, sao em lại ở đây? Ai nói cho em biết anh ở chỗ này?"

Tôi ngẩn ra một thoáng, ngước mắt lên nhìn anh ta.

Trong ánh mắt chẳng còn tình yêu nồng nhiệt nữa, chỉ còn lại sự dửng dưng và xa lạ.

"Xin chào, xin hỏi anh là ai?"

Giang Trì Tự hơi sững người.

Dường như vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Lúc này Tô Uẩn cũng bám gót theo tới.

Trên khuôn mặt thanh tú của cậu ta mang theo nụ cười: "Trần Dạng, trùng hợp quá, cậu cũng ở đây à, dạo này sức khỏe của tôi tốt lên chút rồi, Trì Tự dẫn tôi đến đây chơi, cậu đi một mình sao?"

Trước kia cậu ta cũng dùng cái dáng vẻ dịu dàng vô tội đó để cư/ớp Giang Trì Tự khỏi tay tôi.

Chỉ vì thân thể cậu ta yếu ớt.

Chỉ cần có cậu ta ở đó, tất cả mọi người đều phải nhường nhịn cậu ta.

Và Giang Trì Tự cũng sẽ chỉ dồn hết mọi sự chú ý vào cậu ta.

Tôi khẽ mỉm cười nhìn cậu ta: "Trùng hợp thật đấy, tôi đến đây cùng chồng sắp cưới của mình, đây là bạn trai cậu sao?"

Nụ cười trên môi Tô Uẩn cứng đờ, cậu ta đưa mắt nhìn tôi đầy kỳ quái.

Giang Trì Tự cũng sững sờ, anh ta nhíu ch/ặt mày, lên tiếng chất vấn: "Em đang nói cái gì vậy? Tô Uẩn và anh chỉ là bạn bè."

Ánh mắt tôi xẹt qua một tia nghi hoặc: "Vậy sao, nhưng không phải cậu ta đã bị anh đ/á/nh dấu rồi ư? Tôi ngửi thấy mà."

Sắc mặt Giang Trì Tự thoắt cái biến đổi.

"Cơ thể Tô Uẩn không tốt, bác sĩ nói tốt nhất không nên dùng th/uốc ức chế, anh chỉ giúp một tay thôi chứ giữa bọn anh chẳng có gì cả."

Nụ cười của tôi vẫn thản nhiên, tựa như chẳng hề bận tâm chút nào.

"Hóa ra là vậy."

Chuyện anh ta đ/á/nh dấu Tô Uẩn, nếu đổi lại là trước đây, chắc chắn tôi sẽ rất đ/au lòng và gào lên chất vấn Giang Trì Tự.

Nhưng giờ phút này, trong lòng tôi lại tĩnh lặng chẳng mảy may gợn sóng.

Giang Trì Tự thấy nét mặt tôi vẫn bình thản, không hề bộc lộ ra những phản ứng như anh ta tưởng tượng.

Giống như đó chỉ là chuyện của hai kẻ xa lạ mà thôi.

Không hề gh/en t/uông, cũng chẳng buồn bã.

Anh ta nhíu mày, dường như muốn nói điều gì đó.

Chương 5:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi bị tất cả bỏ rơi

Chương 18
Tôi là anh trai của nam chính thụ trong một cuốn tiểu thuyết đam mỹ mạt thế, một kẻ ốm yếu bệnh tật, không chút sức chiến đấu, lại còn là cái gai trong mắt tất cả mọi người. Ai nấy đều khuyên Hạ Cần hãy vứt bỏ tôi đi. Lòng tôi tràn ngập hận thù. Tôi cố tình dẫn dụ đám zombie đông đúc kéo đến. Định bụng sẽ cùng chết chung một chỗ. Rồi nhân lúc hỗn loạn sẽ dẫn Hạ Cần bỏ trốn. Nào ngờ, cuối cùng người duy nhất bị đẩy vào bầy thây ma lại chính là tôi. Giọng điệu của đội trưởng đầy vẻ chế nhạo: "Mày tưởng bọn tao cũng là loại phế vật trói gà không chặt như mày sao?" "Hạ Cần đã sớm nhắc nhở bọn tao rồi." Tôi không thể tin vào tai mình. Nhìn về phía Hạ Cần - người đang khoanh tay đứng nhìn với ánh mắt lạnh lùng. Mở mắt ra lần nữa, tôi đã quay trở lại cái ngày mà đội ngũ xảy ra phân tranh, đội trưởng đang có ý định đuổi tôi đi. Tim tôi run lên bần bật. "Tôi... tôi đi ngay bây giờ đây..."
13.86 K
8 Đồng nữ Chương 7
11 Thư Ký Nóng Bỏng Chương 6

Mới cập nhật

Xem thêm