Bạn Trai Tôi Là Người Công Lược

Chương 8

09/05/2026 00:38

Sau đó tôi bị Tạ Ng/u dẫn đến sân trượt băng.

Chụp được rất nhiều ảnh.

Chơi mệt rồi anh ấy đi m/ua nước.

Tôi ngồi một bên vừa nghỉ ngơi vừa đợi anh ấy.

Lại nhìn thấy những người không ngờ tới.

Giang Trì Tự và Tô Uẩn.

Giang Trì Tự đỡ lấy eo cậu ta từ phía sau, trên mặt Tô Uẩn nở nụ cười ngượng ngùng e thẹn, cả người gần như dựa hẳn vào lòng Giang Trì Tự.

Bất cứ ai nhìn vào cũng sẽ nghĩ bọn họ là một đôi tình nhân.

Tôi không muốn nhìn thêm nữa, thu hồi tầm mắt.

Chẳng ngờ lúc này Giang Trì Tự vừa hay ngẩng mắt lên, nhìn thấy tôi đang ngồi ở trong góc.

Anh ta nhíu mày.

Tô Uẩn cũng nhìn thấy.

Giang Trì Tự dường như nói gì đó với Tô Uẩn, sau đó trượt về phía tôi, trong mắt mang theo vài phần không đồng tình.

"Trần Dạng, sao em lại ở đây? Ai nói cho em biết anh ở chỗ này?"

Tôi ngẩn ra một thoáng, ngước mắt lên nhìn anh ta.

Trong ánh mắt chẳng còn tình yêu nồng nhiệt nữa, chỉ còn lại sự dửng dưng và xa lạ.

"Xin chào, xin hỏi anh là ai?"

Giang Trì Tự hơi sững người.

Dường như vẫn chưa kịp phản ứng lại.

Lúc này Tô Uẩn cũng bám gót theo tới.

Trên khuôn mặt thanh tú của cậu ta mang theo nụ cười: "Trần Dạng, trùng hợp quá, cậu cũng ở đây à, dạo này sức khỏe của tôi tốt lên chút rồi, Trì Tự dẫn tôi đến đây chơi, cậu đi một mình sao?"

Trước kia cậu ta cũng dùng cái dáng vẻ dịu dàng vô tội đó để cư/ớp Giang Trì Tự khỏi tay tôi.

Chỉ vì thân thể cậu ta yếu ớt.

Chỉ cần có cậu ta ở đó, tất cả mọi người đều phải nhường nhịn cậu ta.

Và Giang Trì Tự cũng sẽ chỉ dồn hết mọi sự chú ý vào cậu ta.

Tôi khẽ mỉm cười nhìn cậu ta: "Trùng hợp thật đấy, tôi đến đây cùng chồng sắp cưới của mình, đây là bạn trai cậu sao?"

Nụ cười trên môi Tô Uẩn cứng đờ, cậu ta đưa mắt nhìn tôi đầy kỳ quái.

Giang Trì Tự cũng sững sờ, anh ta nhíu ch/ặt mày, lên tiếng chất vấn: "Em đang nói cái gì vậy? Tô Uẩn và anh chỉ là bạn bè."

Ánh mắt tôi xẹt qua một tia nghi hoặc: "Vậy sao, nhưng không phải cậu ta đã bị anh đá/nh dấu rồi ư? Tôi ngửi thấy mà."

Sắc mặt Giang Trì Tự thoắt cái biến đổi.

"Cơ thể Tô Uẩn không tốt, bác sĩ nói tốt nhất không nên dùng th/uốc ức chế, anh chỉ giúp một tay thôi chứ giữa bọn anh chẳng có gì cả."

Nụ cười của tôi vẫn thản nhiên, tựa như chẳng hề bận tâm chút nào.

"Hóa ra là vậy."

Chuyện anh ta đá/nh dấu Tô Uẩn, nếu đổi lại là trước đây, chắc chắn tôi sẽ rất đ/au lòng và gào lên chất vấn Giang Trì Tự.

Nhưng giờ phút này, trong lòng tôi lại tĩnh lặng chẳng mảy may gợn sóng.

Giang Trì Tự thấy nét mặt tôi vẫn bình thản, không hề bộc lộ ra những phản ứng như anh ta tưởng tượng.

Giống như đó chỉ là chuyện của hai kẻ xa lạ mà thôi.

Không hề gh/en t/uông, cũng chẳng buồn bã.

Anh ta nhíu mày, dường như muốn nói điều gì đó.

Chương 5:

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta có con dao thiến lợn, ai không nghe lời ta thiến kẻ đó

Chương 13
Giới thiệu: Trần Kiều Kiều xuyên không thành con gái của một đồ tể, năm tuổi học nghề thiến heo, tám tuổi dùng một dao khiến ông nội phải ghi lòng tạc dạ, mười tuổi khiến cha phải tu tâm dưỡng tính, mười sáu tuổi lại trừng trị gã hôn phu lừa hôn. Từ đó, nàng mở tiệm "thiến heo", giúp Lai Đệ thoát khỏi bạo hành gia đình, hỗ trợ tiểu thư họ Lý dạy dỗ gã chồng ở rể, vạch trần chiêu trò thao túng tâm lý cho phu nhân Thừa tướng, thậm chí thâm nhập vào cung đình, phò tá công chúa lên ngôi hoàng đế. Từ chốn thôn quê đến kinh thành, nàng dùng một con dao chém sạch những bất công trên đời, cuối cùng được ban tặng kim bài "Phụng chỉ thiến heo", trở thành một nữ quan huyền thoại. Truyện sảng văn, nữ cường, báo thù lật ngược thế cờ, tình tiết liền mạch, lôi cuốn.
Nữ Cường
19