Tôi là alpha cấp cao nhất, bị ép gả cho một beta t/àn t/ật hai chân.

Đêm tân hôn, tôi thấu tình đạt lý thay anh ta giải vây: “Không sao đâu, tuy anh là người tàn phế, nhưng bình thường tôi cũng sẽ không chê anh đâu.”

Anh ta cụp mắt xuống.

Tay tôi vừa chạm vào mặt anh ta đã bị đ/è xuống dưới thân.

Một luồng áp bức mạnh mẽ ghì ch/ặt tôi xuống.

Giọng anh ta nguy hiểm: “Nghe nói alpha cũng có thể mang th/ai, hay là tối nay chúng ta thử xem?”

Khi tỉnh lại, cả người tôi nóng rực, khô nóng đến sắp phát đi/ên.

Để khiến tôi ngoan ngoãn nghe lời, mẹ kế đã tiêm cho tôi th/uốc kích tình cưỡ/ng ch/ế.

Kỳ nh.ạy cả.m của tôi bị thúc phát sớm.

Trong phòng chỉ còn lại tôi và người chồng mới cưới trên danh nghĩa.

Tôi đã bị dược hiệu mãnh liệt của th/uốc kích tình ép đến sắp phát đi/ên.

Đột nhiên, một đôi tay lạnh lẽo chạm lên môi tôi.

Ngón tay liên tục vuốt ve đường viền môi tôi.

Tôi dùng sức gạt cổ tay anh ta ra, lảo đảo bò dậy, muốn ra ngoài.

Tuy chúng tôi đã đính hôn, nhưng dù sao vẫn chưa thật sự kết hôn.

Đây chỉ là một cuộc liên hôn thương mại.

Chúng tôi không có tình cảm.

Anh ta cũng không thể ngăn tôi đi tìm người khác được.

Tôi đột nhiên phát hiện bây giờ mình ngay cả đi thẳng cũng không làm được.

Mới đi được vài bước, tôi đã lảo đảo sắp ngã xuống.

Giây tiếp theo, một đôi bàn tay to mạnh mẽ đỡ lấy eo tôi.

Tôi bị ấn hai vai, quỳ xuống đất.

Còn chưa kịp phản ứng, gáy tôi đã đ/au nhói.

Một luồng tin tức tố mạnh mẽ bá đạo xông vào trong cơ thể tôi, hung hăng áp chế tôi.

đ/au quá.

Đừng mà.

Tôi là alpha mà.

Nhưng người phía sau hoàn toàn không hề động lòng.

Dường như anh ta còn hưng phấn hơn.

Không phải anh ta là beta sao?

Sao lại có tin tức tố cấp bậc cao và bá đạo như vậy?

Tôi đ/au đến mức mồ hôi lạnh túa đầy trán.

Đột nhiên, tôi cảm thấy sau gáy nóng lên.

Bộ n/ão mê man lập tức tỉnh táo.

Anh ta vậy mà tạm thời đá/nh dấu tôi.

Một beta tàn phế đã đá/nh dấu tôi.

“Không cần cảm ơn, tôi chỉ đang thực hiện nghĩa vụ của người chồng tương lai thôi.”

Tay anh ta vừa buông ra, cơ thể vô dụng của tôi liền ngã xuống đất.

Giấc ngủ như trẻ sơ sinh quấn lấy tôi.

Giấc ngủ này ngủ đến trời đất tối tăm.

Đợi tôi tỉnh lại thì đã ở b/ệnh viện.

Tôi cảm thấy cả người đ/au nhức như bị xe tải cán qua.

Ngay cả đầu ngón tay cũng không muốn nhấc lên.

Tôi phát hiện trong cơ thể mình có thêm một luồng tin tức tố.

Nó vẫn đang đi/ên cuồ/ng va chạm trong cơ thể tôi.

Một người mặc áo blouse trắng, đeo găng tay cao su nói với tôi: “Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi, bây giờ cơ thể còn có chỗ nào khó chịu không?”

Tôi cố hết sức giữ vững nhịp thở: “Tôi bị người ta đá/nh dấu rồi sao?”

Người đó đeo khẩu trang, nhưng tôi vẫn cảm thấy không ổn qua vẻ giễu cợt trong đôi mắt ấy.

“Không sai.”

“Tuy cậu là alpha cấp cao nhất, nhưng người đá/nh dấu cậu là enigma.”

“Cậu đã bị anh ta tạm thời đá/nh dấu.”

“Tuy b/ệnh viện đã tiêm th/uốc ức chế cho cậu, nhưng nếu lần tới đến kỳ nh.ạy cả.m mà cậu không được trấn an, tuyến thể của cậu rất có thể sẽ tự n/ổ.”

Một khi tuyến thể tự n/ổ, tôi sẽ từ alpha cấp cao nhất rơi xuống thành beta bình thường nhất.

Đến lúc đó, người mẹ kế vốn luôn bất hòa với tôi chắc chắn sẽ bỏ đ/á xuống giếng.

Hậu quả này tôi không gánh nổi.

“Vậy nếu không muốn tự n/ổ, tôi nên làm gì?”

Người đó ấp a ấp úng, dáng vẻ như rất khó mở miệng.

Tôi sốt ruột thúc giục: “Nói mau đi.”

Người đó ghé sát tai tôi, nói một đoạn rất thô tục.

Mặt tôi lập tức đỏ bừng.

Tôi hơi do dự hỏi: “Thật sự phải làm vậy sao?”

Người đó dùng sức gật đầu.

Trong lòng tôi vẫn đang giãy giụa lần cuối.

Cuối cùng, tôi cúi đầu như chấp nhận số mệnh.

Tôi hoàn toàn không chú ý đến ý cười đắc ý trong mắt người đó.

Để sớm động phòng, tôi chủ động tìm cha, đề nghị muốn thành hôn sớm.

Cha tuy hơi bất ngờ, nhưng mẹ kế cười chen vào khen tôi: “Con lớn rồi, biết thương cha mẹ rồi.”

“Tiểu Nặc chắc chắn là thấy gần đây chúng ta phát sầu vì vốn liếng, nên mới muốn liên hôn sớm để chia sẻ nỗi lo với cha mẹ.”

“Cha con không uổng công thương con.”

Bà ta vừa cười vừa quấn lấy cha, cười như một người mẹ hiền.

Hoàn toàn không nhắc đến chuyện tôi bị bà ta cưỡng ép tiêm th/uốc kích tình rồi bị tạm thời đá/nh dấu.

Mà cha tôi từ trước đến nay rất biết giả đi/ếc giả c/âm.

Chỉ cần tôi không ch*t, ông ta đều có thể giả vờ như không biết.

“Mẹ con cũng vì muốn tốt cho con.”

“Ngày cưới cha sẽ đi thúc giục.”

Đôi cẩu nam nữ này đúng là trời sinh một cặp.

Tôi lười dây dưa với bọn họ, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết vấn đề.

“Vậy làm phiền hai người, nhanh chóng thúc đẩy ngày cưới đi.”

“Tôi muốn thành hôn sớm, không làm phiền hai người ân ái nữa.”

Cha nghe ra sự châm chọc trong giọng tôi, lập tức nổi trận lôi đình giơ tay lên.

Tôi đoán trước được ông ta sẽ ra tay, nên nắm ch/ặt cổ tay ông ta.

Đồng thời, tôi phóng thích tin tức tố cấp cao: “Cha, con đã không còn là đứa trẻ mặc người ch/ém gi*t nữa.”

“Đợi con thành hôn xong, di chúc của ông ngoại sẽ lập tức có hiệu lực.”

“Cha vẫn nên sớm tính xem sau hôn lễ phải nuôi cô vợ bé bỏng của cha thế nào đi.”

Sự áp chế từ tin tức tố cấp cao của alpha cấp cao nhất trực tiếp khiến hai người bọn họ mềm nhũn đầu gối, quỳ xuống đất.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
8 Ôn Cố Chương 13

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thư Hồi Đáp Đầu Thu

Chương 9
Trì Hằng giả nghèo làm chim hoàng yến của tôi. Mỗi tháng, tôi chắt bóp từ tiền sinh hoạt phí ra năm trăm tệ đưa cho anh ta. Việc ấy lặp lại suốt một năm rưỡi không lần nào gián đoạn. Nhưng mãi đến gần tốt nghiệp thì tôi mới biết sự thật. Anh ta không phải là sinh viên nghèo phải vay tiền ăn học, mà là một thiếu gia tiêu tiền như nước. Ngay cả cái tên dùng để tiếp cận tôi, cũng là mượn danh người khác. Sau khi sự thật bị bóc trần, vị thiếu gia ấy vẫn thản nhiên mời tôi ra nước ngoài cùng anh ta. Bạn bè anh ta đều tấm tắc rằng tôi có số tốt. Chỉ cần giữ hình tượng bạch liên hoa lương thiện là đủ để trèo lên cành cao. Trước ánh mắt đầy tự tin và chắc chắn của anh ta, tôi chỉ lặng lẽ lắc đầu. Giọng nói vang lên đầy nhẹ nhàng, thậm chí là còn có phần ôn tồn. “Thôi bỏ đi.” “Tôi đến để nói lời chia tay với anh.”
Chữa Lành
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Giếng Đổi Con Chương 7