Ngôi nhà búp bê

Chương 4

04/07/2024 11:19

Bảy giờ tối, bên ngoài cửa truyền đến tiếng la hét của Salley, cánh cửa của căn phòng đồ chơi bị mở ra một cách th/ô b/ạo.

“Đồ chơi! Đồ chơi!” Cô ấy giống như một con quái vật lao thẳng vào phòng, mở hết ngăn kéo trong phòng ra, rồi lôi hết đồ đạc ra ngoài.

“Thời gian giải trí” của Salley đến rồi.

Trạng thái của cô ấy hưng phấn quá mức mà trở nên tăng động, đầu tiên là dùng sức gi/ật đ/ứt một bên tai của con thỏ Jelly cat, sau đó lại nhét đồ vật khác vào trong vết đ/ứt ban nãy.

Nhưng khác với lần trước là, lần này không có cảnh m/áu th!t lẫn lộn, thỏ jelly cat giống như một món đồ chơi thật sự không có tí sự sống nào, nơi bị x/é rá/ch cũng chỉ lộ ra một nhúm bông gòn màu trắng.

Không lẽ là do trước đó mình nhìn nhầm sao?

Sau khi vứt thỏ jelly cat sang một bên, Salley lại bắt đầu tìm ki/ếm mục tiêu mới.

Khi cô ấy nhìn về phía giường, lại bất ngờ phát hiện ngay giữa chiếc giường, có một chiếc bánh kem làm từ giấy màu.

Salley chập chững nhìn chằm chằm vào chiếc bánh kem, đôi mắt tròn giống đồng tiền chuyển động một cách máy móc, hình như là suy nghĩ gì đó.

Tôi trốn dưới giường, im lặng quan sát hành động của cô ấy.

“Sinh… nhật?”

Cô ấy mấp môi, chậm rãi phun ra hai chữ, biểu cảm có chút nghi ngờ.

“Hôm nay là… sinh nhật của Salley.” Cô ấy lẩm nhẩm.

Quả đúng như những gì tôi dự đoán, suy nghĩ của Salley rất đơn thuần, chỉ có thể đơn giản liên kết những sự việc lại với nhau.

“Sinh nhật, sinh nhật!” cô ấy đột nhiên nổi đi/ên lên, xông thẳng lên trước x/é chiếc bánh kem bằng giấy ra thành từng mảnh, nhồi nhét vào trong miệng mình.

“Chúc tôi sinh nhật vui vẻ nhanh lên!” Salley nhai nhồm nhoàm một họng toàn giấy, tay cầm một đống đồ chơi miệng nói không rõ ràng.

Các món đồ chơi đều giữ im lặng, giữ nguyên tư thế không dám động đậy, cứ như mất sự sống hoàn toàn vậy.

“Tại sao các người không nói chuyện! Tại sao không chúc tôi sinh nhật vui vẻ!” Cô ấy vừa đi/ên cuồ/ng la hét, vừa dùng mắt tìm ki/ếm khắp căn phòng.

Chiếc hộp âm nhạc nằm trên đầu kệ sách lọt vào tầm mắt của Salley.

“Hát, chiếc hộp biết hát, hí hí.” Cô ấy ngước đầu lên, đưa tay lấy chiếc hộp âm nhạc xuống.

Dây cót chuyển động, một cô gái nhỏ mặc chiếc đầm múa ba lê đứng bằng một chân, múa theo tiếng nhạc du dương.

Salley yên tĩnh trở lại một cách kỳ lạ, nhìn chằm chằm vào chiếc hộp nhạc giống như bị trúng tà vậy.

Càng kỳ lạ hơn là, tất cả đồ chơi, không biết từ khi nào, đều quay sang nhìn chiếc hộp nhạc。

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lòng xao xuyến

Chương 7
Kết hôn ba năm, chồng tôi luôn cho rằng tôi cổ hủ và tẻ nhạt. Thế là vào một đêm khuya, tôi lên mạng cầu cứu. 【Kết hôn ba năm, chồng vẫn luôn thấy tôi cổ hủ, tẻ nhạt.】 【Tôi phải làm thế nào để anh ấy bớt ghét tôi trong khoảng thời gian sắp tới đây?】 Không ngờ lại nhận được hồi đáp từ một cư dân mạng nhiệt tình. 【Ngoan nào, đây không phải lỗi của em.】 【Nếu đã quyết định sẽ chia tay, vậy thì trong khoảng thời gian cuối cùng này, hãy cứ yêu anh ta hết lòng đi, đừng để bản thân phải hối tiếc trong mối quan hệ này.】 Cứ thế, tôi và anh ấy trò chuyện gần nửa năm trời. Tôi buông bỏ chồng mình, rồi lại đem lòng yêu anh ấy. Tôi cứ ngỡ chúng tôi sẽ mãi giữ mối quan hệ qua mạng như thế, mập mờ nhưng không vượt quá giới hạn. Thế nhưng cho đến một ngày, trong bữa tiệc gia đình để đón người anh cả vừa từ nước ngoài trở về của chồng tôi. Tôi vừa ngồi xuống, đã nhìn thấy người đàn ông chỉn chu, nghiêm nghị ở phía đối diện đang cầm điện thoại nhắn tin. Ngay khoảnh khắc tay anh ấy dừng lại, màn hình điện thoại của tôi sáng lên. Dòng thông báo hiện lên rõ mồn một trên màn hình, chính là tin nhắn mà anh ấy vừa mới gửi tới. "Tránh xa nó ra." "Đừng để bàn tay bẩn thỉu của nó chạm vào em."
Hiện đại
Tình cảm
0
Ngắm Trăng Chương 7