Ở bệ/nh viện, em ấy nắm lấy vạt áo tôi, lý nhí nói "đ/au".

Trên sofa, em ấy cuộn tròn đọc sách, lén lút nhìn tr/ộm tôi.

Trong đêm tối, em ấy ôm gối, đôi mắt sũng nước nói: "Anh ơi, em sợ bóng tối."

Và cả vừa nãy nữa… Một Lâm Khê Ngôn lạnh lùng, xa lạ, làm chủ cuộc chơi một cách điêu luyện.

Đâu mới là con người thật của em ấy?

Điện thoại trong túi quần rung lên. Tôi lấy ra xem. Trên màn hình nhấp nháy hai chữ: 【Khê Ngôn】.

Tôi nhìn trân trân vào hai chữ đó rất lâu. Đầu ngón tay lơ lửng trên nút nghe, khẽ r/un r/ẩy. Cuối cùng, tôi vẫn nhấn nghe.

"Anh ơi." Giọng em ấy truyền qua loa thoại, vẫn mềm mại như thế, mang theo một chút ỷ lại và vui sướng khó lòng nhận ra, "Anh vẫn còn ở công ty ạ? Muộn lắm rồi..."

"Em có hầm canh, đợi anh về uống được không anh?"

Tôi nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu rồi chậm rãi thở ra. Khi lên tiếng lần nữa, giọng tôi đã khôi phục lại vẻ bình thản thường ngày, "Không."

"Anh vừa bàn xong việc, lát nữa anh về ngay."

"Vâng ạ!" Giọng em ấy lập tức trở nên hân hoan rõ rệt, "Vậy em đợi anh nhé!"

Cúp điện thoại. Tôi dựa vào bức tường lạnh lẽo, đứng lặng hồi lâu không nhúc nhích.

Quán bar nằm rất gần căn hộ. Chỉ mất hơn mười phút, tôi đã về đến nhà.

Đẩy cửa bước vào, Lâm Khê Ngôn đang bê một nồi canh nhỏ từ trong bếp đi ra. Thấy tôi, mắt em ấy lập tức sáng bừng lên. Em ấy chạy lon ton tới đặt nồi canh lên miếng lót cách nhiệt trên bàn ăn, đầu ngón tay bị nóng đến mức đỏ ửng, phải đưa lên áp vào vành tai cho bớt nhiệt.

"Anh về rồi ạ! Vừa khéo quá, canh vẫn còn nóng hổi, anh mau đi rửa tay đi."

Tôi đứng ch/ôn chân tại chỗ, không nhúc nhích. Ánh mắt tôi rơi trên người em ấy, cứ như lần đầu tiên mới biết người này vậy, tôi quan sát kỹ từ sợi tóc cho đến tận gót chân. Tôi cố tìm ki/ếm dù chỉ là một dấu vết nhỏ nhất của việc diễn kịch.

Thế nhưng không có.

Sự hân hoan của em ấy tự nhiên đến thế. Ngay cả chút ửng hồng nơi vành tai do chạy vội và hơi nóng bốc lên cũng đều vừa vặn vô cùng.

"Anh ơi?" Em ấy nhận ra sự im lặng của tôi, nụ cười hơi thu lại, lộ ra chút nghi hoặc đầy dè dặt, "Anh sao thế ạ?"

"Không có gì." Tôi thản nhiên thu hồi ánh mắt, đi tới bàn ăn ngồi xuống: "Hơi mệt chút thôi."

Lâm Khê Ngôn "ồ" một tiếng, lập tức theo tới, ân cần giúp tôi múc canh, thổi cho bớt nóng rồi mới đặt trước mặt tôi, "Anh uống lúc còn nóng đi, em đã hầm rất lâu đấy."

Tôi cầm thìa lên, múc một ngụm đưa vào miệng.

"Ngon không anh?" Em ấy ngồi đối diện, mắt không chớp lấy một cái nhìn tôi, tràn đầy mong đợi.

"Ừm." Tôi đáp một tiếng, không nhìn em ấy, tiếp tục uống thêm vài ngụm nữa.

"Anh ơi!" Em ấy đột ngột nhỏ giọng lên tiếng, ngữ điệu mang theo chút ý vị làm nũng, "Dạo này anh bận lắm ạ? Đã lâu lắm rồi em không được gặp anh."

Động tác của tôi khựng lại, khi lên tiếng lần nữa, giọng điệu đã mang theo sự dò xét: "Phải, dạo này công ty nhiều việc, ngay cả hôm nay cũng là vì Chu Kha hẹn anh nên anh mới bớt được chút thời gian về đây."

Quả nhiên, lời này vừa thốt ra, Lâm Khê Ngôn ngay lập tức ngồi thẳng lưng dậy, "Chu Kha? Anh vẫn còn liên lạc với hắn à... Vậy hắn hẹn anh, có nói gì không?"

"Tất nhiên rồi, hắn nói với anh khá nhiều chuyện về em. Hắn nói em chẳng hề đơn thuần chút nào, tâm cơ sâu lắm." Tôi nhìn chằm chằm vào mắt em ấy, không bỏ sót bất kỳ một tia biến động nào, "Còn nói, chính em là kẻ đã cư/ớp mối làm ăn của nhà họ Chu, có đúng thế không?"

"Hắn nói bậy!" Lâm Khê Ngôn mạnh bạo đứng bật dậy, nước mắt nhanh chóng tích tụ, giọng nói r/un r/ẩy mang theo sự phẫn nộ và uất ức đến khó tin, "Anh! Em là người thế nào, chẳng lẽ anh không biết sao?"

"Em ngốc nghếch như vậy, vô dụng như vậy, chỉ biết gây thêm phiền phức cho anh... Em lấy đâu ra bản lĩnh để làm những việc đó cơ chứ?"

"Chu Kha hắn chính là th/ù hằn em, hắn h/ận em đã cư/ớp mất sự chú ý của anh, h/ận anh vì em mà không thèm đoái hoài đến bọn hắn nữa! Hắn cố tình vu khống em!" Nước mắt từng hạt lớn lã chã rơi xuống, em ấy khóc đến mức nấc nghẹn, "Anh... có phải anh... lại không cần em nữa rồi không?"

"Có phải anh thấy em vẫn là một gánh nặng, nghe lời người khác nói xong liền gh/ét bỏ em rồi đúng không?" Em ấy khóc đến thương tâm vô cùng, dường như giây tiếp theo sẽ suy sụp hoàn toàn.

Nếu là trước kia, tôi chắc chắn đã kéo em ấy vào lòng, lặp đi lặp lại câu nói "Có anh đây, anh tin em". Thế nhưng lúc này, tôi chỉ lạnh lùng quan sát. Quan sát vành mắt đỏ hoe, đôi vai r/un r/ẩy và biểu cảm như sắp tan vỡ của em ấy. Một hồi lâu sau, tôi mới chậm rãi mở lời, "Vậy sao? Thế nhưng tối nay, dường như anh đã nhìn thấy em."

Tiếng khóc bỗng bặt vô âm tín. Cơ thể Lâm Khê Ngôn cứng đờ. Em ấy ngẩng đầu, đáy mắt lướt nhanh qua một tia hoảng lo/ạn, nhưng rất nhanh sau đó lại bị lớp nước mắt dữ dội hơn che phủ, "Nhìn thấy em? Ở đâu cơ ạ? Em không có... tối nay em luôn ở nhà hầm canh mà..."

"Ở quán bar Mê Tông." Tôi ngắt lời em ấy.

Môi em ấy hơi hé ra, sắc m/áu trên mặt hoàn toàn biến mất, trở nên trắng bệch như tờ giấy, "Anh..."

"Anh thấy em đi cùng Triệu An." Tôi đứng dậy, từng bước một tiến lại gần em ấy, "Thấy cậu ta sợ em đến mức run cầm cập."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm