1.
Đêm khuya, tiếng sấm tháng Ba như n/ổ tung ngay bên tai. Tôi choàng tỉnh, lắng nghe tiếng mưa rào xối xả bên ngoài, mang theo cái lạnh lẽo thấu tận tâm can.
Theo thói quen, tôi liếc nhìn điện thoại. Tin nhắn cuối cùng vẫn là dòng chữ "Chúc ngủ ngon" tôi gửi cho Thương Lạc từ trước lúc chuyển giao ngày mới.
Anh không trả lời. Anh lúc nào cũng bận rộn như thế, và tôi cũng đã quá quen với điều đó rồi.
Tôi nằm đó, đờ đẫn nhìn lên trần nhà. Từ bóng tối mịt mùng cho đến khi nhìn rõ đường nét của chiếc đèn trần, cũng chỉ mất có vài phút.
Nửa tiếng sau, tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Đùng, đùng, đùng.
Từng nhịp gõ như nện thẳng vào tim tôi.
Tôi thầm đếm đủ sáu mươi giây mới chậm chạp bước xuống giường ra mở cửa.
Thương Lạc đứng ngoài hành lang, ánh mắt u ám và nặng nề. Anh lách người qua tôi, chẳng buồn thay giày mà cứ thế hiên ngang bước vào trong. Anh vừa nhíu mày vừa gắt gỏng: "Sao mở cửa chậm thế?"
Tôi lặng lẽ khép cửa, giữ lấy cánh tay anh rồi đưa ra một đôi dép lê sạch sẽ: "Bên ngoài đang mưa, anh thay giày đi đã."
"Rõ lắm chuyện." Thương Lạc cuối cùng cũng chịu thay giày.
Tôi khẽ nở nụ cười nhạt: "Đêm hôm khuya khoắt, em đang ngủ mà. Lần sau anh cứ trực tiếp vào nhà là được."
Anh bật cười giễu cợt: "Cậu đừng có tưởng là tôi có thể nhớ được mật mã nhà cậu nhé?"
Tôi biết ngay mà. Dù tôi có nói cái mật mã đó không dưới mười lần, anh cũng chẳng bao giờ để tâm. Lần nào đến anh cũng gõ cửa, bất kể là giờ giấc nào.
Tôi thu lại nụ cười, nhìn ngắm gương mặt vốn luôn rạng ngời trên màn ảnh rộng của anh. Thật sự rất đẹp trai.
Tôi khẽ thở dài: "Vậy thì anh phải đợi em ra mở cửa thôi."
Thương Lạc không quay đầu lại, tự nhiên đi thẳng về phía phòng tắm, nhưng cái miệng thì vẫn đ/ộc địa như thường lệ. Anh hừ lạnh một tiếng: "Cậu bắt tôi đợi, nhưng ngoài kia có đầy người chẳng nỡ để tôi phải chờ đâu."
Nói xong, tiếng nước trong phòng tắm bắt đầu vang lên, rào rào như tiếng mưa ngoài kia. Tôi có thể nghe thấy, và cũng có thể nhìn thấy, vì cửa không hề đóng.
Tôi đứng tựa ở cửa phòng tắm, nhìn Thương Lạc một tay cởi phăng chiếc áo sơ mi, để lộ những đường nét cơ thể hoàn mỹ. Đến lúc cởi quần, anh khựng lại một chút, nghiêng đầu nhìn tôi với nụ cười phóng túng: "Vào đây tắm chung luôn không?"
Tôi mỉm cười lắc đầu. Anh nhún vai, tiếp tục cởi đồ rồi thản nhiên tắm một trận chóng vánh ngay trước mắt tôi.
Tắm xong, anh chẳng thèm mặc gì, cứ thế bước ra ôm lấy vai tôi dắt về phía phòng ngủ chính. Bàn tay đang đặt trên vai anh từ từ trượt dần xuống dưới, cho đến khi luồn hẳn vào trong quần ngủ của tôi. Anh cười đầy ẩn ý: "Chuẩn bị sẵn sàng cả rồi mà còn bắt tôi đợi. Học cái thói tâm cơ này từ ai thế? Trước đây đều là giả vờ ngoan ngoãn à?"
Tôi rủ mắt, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ: "Anh chẳng bao giờ chịu chuẩn bị trước, em sợ đ/au."
Thương Lạc nhướng mày, vẻ mặt chẳng mấy bận tâm: "Có trách thì trách cậu là Beta, những người khác đâu có phiền phức như cậu."
Trái tim tôi bỗng thắt lại một nhịp, nhưng rồi chút cảm xúc ấy cũng nhanh chóng tan biến. Tôi bị anh ấn xuống giường, trải qua một đêm cuồ/ng nhiệt đến tận xươ/ng tủy.
2.
Thương Lạc nói đúng. Có rất nhiều người đang xếp hàng đợi được anh để mắt tới. Anh là Ảnh đế nổi danh từ khi còn rất trẻ, cũng là đại thiếu gia của gia tộc Alpha hàng đầu tại trung tâm thành phố. Kiêu ngạo, miệng lưỡi đ/ộc địa, lại còn hay ra vẻ ta đây.
Giữa vạn đóa hoa vây quanh, anh đi qua mà chẳng để một chiếc lá nào vương lại trên thân. Chẳng ai có thể trị nổi anh, bởi lẽ dù Thương Lạc không lăn lộn trong giới giải trí nữa thì anh vẫn có thể về nhà thừa kế gia sản khổng lồ. Không ai dại gì mà đi đụng chạm vào nhà họ Thương, ai nấy đều cung phụng vị đại thiếu gia này như tổ tiên.
Còn tôi, chỉ là một Beta bình thường nhất trong số vô vàn người tình của anh. Ngoan ngoãn, nghe lời. Năm nay đã là năm thứ năm tôi ở bên anh. Tôi chẳng mong cầu danh phận hay tiền bạc, chỉ mong một chút "đặc biệt" mà anh dành riêng cho mình.
Đó có lẽ không phải là yêu, nhưng tôi cứ ngỡ, ít ra cũng được coi là thích.
Mỗi khi tâm trạng không vui, anh chỉ thích tìm đến tôi. Mà anh thì lại thường xuyên tâm trạng không tốt, nên anh cũng thường xuyên tìm đến tôi. Bất kể thời gian, bất kể khoảng cách địa lý.
Tôi đã từng ảo tưởng rằng mình có thể dùng chút hơi ấm nhỏ bé này để sưởi ấm trái tim đa tình của anh. Chẳng biết là còn phải đợi đến bao giờ nữa.
3.
Ngày hôm sau là cuối tuần, trời đã tạnh hẳn.
Thương Lạc hiếm khi vẫn còn ở lại. Anh nằm nghiêng, một tay chống đầu, ánh mắt lướt từ những vết đỏ loang lổ trên cổ xuống đến gương mặt tôi.
Anh bỗng nhiên nói: "Hôm nay có một bữa tiệc cưới, cậu đi cùng tôi nhé. Cho đi mở mang tầm mắt một chút."
Thật ra tôi chẳng mặn mà gì với cái thế giới thượng lưu của anh, nhưng vì anh cực kỳ hiếm khi công khai đưa bạn đồng hành đi cùng, nên tôi coi đó là một vinh dự. Tôi không thể tỏ ra thiếu hiểu biết như vậy được.
Thế là, tôi ngoan ngoãn gật đầu: "Được."
4.
Người kết hôn là Tống Kỳ, một người bạn trong hội cậu ấm của Thương Lạc. Bình thường anh ta cũng chơi bời khét tiếng, nhưng lần này anh ta lại làm cho một Omega cũng thuộc dòng dõi danh gia vọng tộc mang th/ai. Cưới chạy bầu.