Tôi xoa đầu hắn, hôn nhẹ lên trán.
“Cho nên tôi nói muốn đưa anh đi chơi riêng vài ngày, họ vui còn không kịp.”
“Yên tâm đi, chuyện dự án tôi sẽ giúp anh giải quyết. Anh không cần lo gì cả…”
“Đồ s/úc si/nh!”
Tạ Hành dùng vai húc mạnh vào tôi.
“Không cần em giúp, tôi tự làm được!”
Cơ thể vừa lùi ra lại bị tôi kéo trở về.
Chẳng bao lâu, hắn đã mềm nhũn, đôi mắt đỏ hoe vì bị ép đến cực điểm.
Tôi kéo hắn dậy, ôm từ phía sau.
Mở khóa điện thoại của hắn, tôi lần lượt kiểm tra các ứng dụng, trước mặt hắn xóa từng Omega trong danh bạ.
“Em làm cái gì đấy!”
Tạ Hành khàn giọng quát.
Tôi thản nhiên: “Xóa những người nên xóa.”
“Chuyện trước kia đã xảy ra thì thôi, nhưng sau khi kết hôn, tôi không cho phép anh còn dây dưa với họ.”
Tạ Hành yếu ớt đ/á chân.
“Kết hôn? Còn kết hôn cái gì nữa?”
“Tôi không thể kết hôn với em! Đồ th/ần ki/nh! Đầu óc có vấn đề!”
Tôi mặc kệ lời ch/ửi rủa của hắn, tiếp tục xóa những người từng thân mật hoặc m/ập mờ với hắn.
Mỗi lần xóa đi một cái tên, trong lòng tôi lại dâng lên một chút khoái ý.
Đến khi danh bạ chỉ còn lại người thân, bạn bè và đối tác.
Cảm giác đó cuối cùng cũng đạt đến cực điểm.
Tôi không kìm được mà bật cười.
Đáng lẽ… phải như vậy từ lâu rồi.
Nhìn Tạ Hành vì tôi mà r/un r/ẩy, nhíu ch/ặt mày, tôi lại cúi xuống áp sát.
Kiếp trước… tôi nên làm vậy sớm hơn.
8
Tạ Hành bị nuôi nh/ốt trong căn phòng như một con thú.
Hắn không thể liên lạc với bên ngoài, dù có kêu c/ứu cũng không ai đáp lại.
Hai mươi bốn giờ một ngày, có đến mười sáu tiếng hắn bị ép ở bên tôi.
Vài ngày trôi qua, Tạ Hành gần như sụp đổ.
Hắn không phản kháng nữa, trái lại còn như đại gia, hưởng thụ sự chăm sóc của tôi.
Dù không muốn thừa nhận.
Trong những lần gần gũi đó, hắn thực cảm nhận được một loại khoái cảm khác biệt.
So với Omega… còn mãnh liệt hơn.
Mãnh liệt đến mức ý thức mơ hồ, bản năng chỉ biết tìm ki/ếm hơi ấm của đối phương.
Nghĩ đến đây, Tạ Hành càng thấy khó chấp nhận.
Hắn ép mình xua đi những suy nghĩ hỗn lo/ạn, bắt đầu nhớ lại những Omega dịu dàng từng quấn quýt bên mình.
Hắn mải suy nghĩ đến mức tôi quay lại lúc nào cũng không nhận ra.
“Chuyện dự án xử lý xong rồi.”
Tạ Hành đáp nhạt: “Ờ.”
“Đang nghĩ gì thế?”
“Omega.”
Cơ thể tôi khựng lại.
“Nhớ họ làm gì? Họ có gì tốt?”
Tôi tiến lại gần hắn.
“Họ có thể cho anh cảm giác… giống như tôi không?”
Tạ Hành mím môi, ánh mắt sắc như d/ao liếc qua.
“Dung Bách, thật ra tôi vẫn luôn muốn hỏi—”
“Có phải em đã bị kí/ch th/ích gì rồi không?”
Cuối cùng, hắn cũng hỏi ra nghi vấn lớn nhất trong lòng.
Hắn chỉ chỉ vào đầu mình, xoay cổ tay một cái rồi lại chỉ về phía tôi:
“Có phải đầu óc em có vấn đề không?”
Rõ ràng kiếp trước ngoan ngoãn chịu đựng, nhìn hắn đưa người về nhà cũng không dám nói thêm một câu.
Sao kiếp này lại to gan đến vậy?
“Tôi quen mấy bác sĩ tâm lý giỏi lắm, có cần tôi giới thiệu để em đi khám không?”
“Cái gì cơ?” Tôi nghiêng đầu, giả vờ không hiểu.
“Tôi chỉ là yêu anh, muốn có một đứa con với anh thôi mà.”
“Tôi là Alpha!” Tạ Hành chộp gối ném về phía tôi.
Hắn gào lên: “Em m/ù hay đi/ếc hả? Tôi là Alpha! Tôi không sinh được!”
Tôi gật đầu.
“Ừ, anh nói đúng.”
Ánh mắt hắn vừa lóe lên tia hy vọng, liền bị câu nói tiếp theo của tôi dập tắt.
“Cho nên tôi tìm được một vài loại th/uốc… có thể tăng khả năng thụ th/ai của Alpha.”