Trong lúc Quý Di Tinh sắp sửa hợp tác với Chiêu Hoa, việc níu giữ một bộ phận khách hàng lâu năm vốn đã vô cùng chật vật. Đúng lúc này, công ty lại n/ổ ra một loạt lùm xùm liên quan đến sổ sách giả mạo, trốn thuế... Nội bộ công ty bắt đầu hoang mang, lòng người d.a.o động. Trình Kỳ một mặt bận rộn truy tìm nội gián, mặt khác phải xoay xở tiếp đãi các khách hàng lớn.
Giữa lúc đầu sóng ngọn gió, tin tức bên phía Lục Tế Chu cũng không mấy khả quan. Trong điện thoại, giọng cậu ấy đầy vẻ gi/ận dữ: "Chẳng biết thằng đi/ên nào từ đâu chui ra, mảnh đất huy động vốn năm xưa giờ đã bị thu hồi! Tôi vừa ký hợp đồng tiếp quản thì hắn nhảy ra kiện tụng, bảo tính chất đất không rõ ràng. Việc này đã thấu đến cục quản lý đất đai, giờ mảnh đất đẹp thế kia mà chẳng thể động tay động chân vào làm gì cả!"
Không làm được gì, đồng nghĩa với việc không thể lập dự án đấu thầu, cũng chẳng có vốn liếng nào để thu hồi.
Tôi khẽ cười: "Đã đến nước này rồi, cũng đành chịu thôi."
"Cậu còn cười được à? Tôi thì không sao, một trăm triệu tệ vứt đó đóng băng cũng chẳng hề gì, tôi chỉ lo cho tình hình hiện tại của cậu thôi."
"Tình hình của tôi à, vẫn ổn, chưa tệ đến mức đó đâu."
Cúp điện thoại, trợ lý nói bên kiểm toán lại có người đến. Tôi ừ một tiếng, phẩy tay cho cậu ta lui ra. Trình Kỳ hớt hải xông vào, vớ lấy cốc cà phê của tôi tu một ngụm: "Mẹ kiếp, đúng là tr/ộm nhà khó phòng!"
Chúng tôi đều hiểu rõ là người trong công ty tuồn tin ra ngoài. Nhưng là ai? Kẻ đó đã dám làm thì nhất định sẽ không để lại dấu vết.
Tôi nói: "Phòng tài chính chẳng phải mới tuyển mấy đứa nhóc mới sao? Cứ thong thả mà tra. Phía kiểm toán cứ đối phó là được, chỉ là tránh thuế hợp lý thôi mà."
"Tin đồn tung ra ngay thời điểm nh.ạy cả.m này, ông có biết uy tín của một doanh nghiệp phải mất bao nhiêu năm mới gây dựng được, mà muốn h/ủy ho/ại danh tiếng thì chỉ cần một tích tắc không? Nhìn Chiêu Hoa sắp hợp tác với thằng nhóc kia, nước lên thì thuyền lên, lúc này mình bị dìm xuống thì sau này làm sao mà trở mình được?"
"Họ sẽ không hợp tác đâu."
Trình Kỳ ngẩn ra: "Sao ông biết?"
Sao tôi biết ư? Có lẽ vì tôi vô tình nhìn thấu một bí mật nào đó. Một bí mật chẳng mấy kín kẽ. Trên đời này chỉ có hai thứ không thể giấu giếm: cái nghèo, và tình yêu.
Tôi bật cười nhạt, ngoắc tay gọi Trình Kỳ: "Lại đây."
Cậu ấy ngơ ngác đi tới, tôi vươn tay túm lấy cà vạt, kéo cậu ấy lại gần. Trong ánh mắt như nhìn thấy m/a của cậu ấy, tôi phá vỡ khoảng cách xã giao. Cảm giác chán gh/ét và kháng cự dâng lên từ da đầu lan khắp toàn thân ngay tức khắc. Đến cả hơi thở ấm nóng của cậu ấy cũng khiến từng lỗ chân lông của tôi gào thét muốn chạy trốn.
Nín thở ba giây, cuối cùng tôi buông tay. Cậu ấy lùi lại như vừa được đại xá, ra sức vỗ ng/ực: "Tôi cảnh cáo ông nhé, tôi từ chối quy tắc ngầm chốn công sở đấy!"
"Có 'ngầm' cũng không đến lượt ông. Tôi chỉ muốn x/á/c nhận vài thứ thôi."
"X/á/c nhận cái gì?"
X/á/c nhận rằng, thực tế, tôi không hề kháng cự Quý Di Tinh đến thế. Đóa hoa quỳnh thanh khiết từng dẫn dụ tôi dừng bước ngắm nhìn trong đêm muộn ấy, đã từng thực sự khiến những năm tháng của tôi trở nên kinh diễm. Tôi chán gh/ét sự nh.ụ.c m.ạ của cậu ấy, tôi h/ận cậu ấy bẻ g/ãy sống lưng mình, nhưng tôi hiểu rõ, cơ thể này thực chất không hề bài xích cậu ấy đến vậy.
Tôi đứng dậy lấy chìa khóa xe, Trình Kỳ lại gào lên sụp đổ: "Lúc này rồi ông còn định đi đâu nữa hả?!"
"Có người đang đợi tôi đến tìm."
"Ai? Tên nhóc đó à? Tìm cậu ta làm gì?!"
"Làm một phi vụ m/ua b/án chắc chắn sinh lời."
Cậu ấy xua tay: "Thế thì đi mau đi, khẩn trương lên!"
26.
Một tháng trước, khi r/un r/ẩy bước ra khỏi nhà cậu ấy, tôi không nghĩ mình lại có ngày tự mình quay lại nơi này. Quý Di Tinh đang tưới hoa, thấy tôi liền cong môi cười, "Tới rồi à?"
Tôi chẳng buồn đáp lại câu thừa thãi ấy.
"Sớm hơn tôi nghĩ một chút."
Dù sao sớm muộn gì cũng phải đến, tôi chẳng việc gì phải kéo dài. Càng kéo dài một ngày, sự việc lại càng thêm hỗn lo/ạn. Tôi là một thương nhân, từ lâu đã học được đạo lý biết nhu biết cương, chẳng việc gì phải làm khó bản thân chỉ vì cái gọi là tôn trọng viển vông hay mấy cái danh tiết nực cười. Nếu sự tôn nghiêm chỉ đơn thuần là tôn nghiêm, tất nhiên phải dốc sức bảo vệ; nhưng một khi cán cân bên kia là tiền bạc, thì sự tôn nghiêm đối với tôi chẳng còn giá trị gì mấy.
"Tôi ở đây rồi, muốn lấy gì trên người tôi, cậu cứ tự nhiên."
Cậu ấy đặt bình tưới xuống, tựa vào tường, tùy ý đ.á.n.h giá tôi.
"Tôi muốn gì ư? Tôi muốn chú cũng giống như tôi, hèn mọn lấy lòng, thấp cổ bé họng. Nói cách khác, tôi muốn chú phải quỳ xuống c/ầu x/in tôi."
"À, ra vậy. Nhưng tôi chưa học được cách c/ầu x/in người khác, phải làm sao đây? Hay là thôi đi vậy." Nói xong tôi quay lưng bước đi.
Ngay giây sau, một cánh tay rắn chắc đã siết lấy eo tôi, ôm ch/ặt lấy tôi. Lực đạo ấy khiến bụng dưới tôi đ/au nhói. Gương mặt cậu ấy áp sát vào, làn môi lướt qua bên tai tôi: "Không sao, lên giường rồi chú sẽ biết thôi."
Vẫn là căn phòng quen thuộc ấy, mồ hôi thấm ướt tóc mai, những sợi tua rua dài trên chụp đèn ngủ không ngừng đung đưa.