Rồi ngày cuối cùng cũng đến.

Hệ thống nghẹn ngào: “Giá trị tình yêu: 99.”

“Tốt rồi, chắc điểm còn lại là do ông trời sợ chúng ta kiêu ngạo.”

Hôm đó, tôi vẫn sinh hoạt như thường, còn Tần Hạo lại nghiêm túc đến lạ.

Hắn kéo tôi đi chụp ảnh chung, đăng chín tấm lên Weibo, còn hỏi trong nhóm bạn:

“Cặp này có hợp không?”

Những điều nhỏ nhặt ấy vốn là thói quen của chúng tôi, chẳng cần cố tỏ ra khác lạ.

“Muốn đến thủy cung lần nữa không?”

Tôi gật đầu. Dù là trùng hợp hay hắn đã nhận ra, tất cả đều không quan trọng nữa.

Tôi chỉ muốn ở cạnh Tần Hạo, đến giây phút cuối cùng.

Chúng tôi đi dạo thủy cung, rồi ghé qua nhà tôi.

Anh trai tôi – Cố Minh – vừa thấy liền cười:

“Về rồi à? Tần Hạo, giúp anh xem cái này với. Cái đứa em này suốt ngày lười biếng, toàn để anh gánh việc.”

Tôi bật cười, trêu lại: “Anh lại nói móc em đấy nhé.”

Nhìn hai người họ nói chuyện, tôi yên lòng lắm.

Sau khi tôi đi rồi, chắc họ vẫn sẽ hợp tác tốt thôi.

Tôi đã chuẩn bị sẵn di thư.

“Tôi muốn sửa lại ký ức của Tần Hạo. Hãy để anh ấy nhớ tôi là Lâm An Nhiên.”

“Hệ thống có thể làm được không?”

“Được.”

“Vậy làm đi.”

Tôi ngủ một giấc thật ngon, trong vòng tay Tần Hạo.

“Cố Khiêm, dậy thôi, hôm nay phải qua nhà anh một chuyến.”

Giọng nói quen thuộc vang bên tai.

Tôi mơ màng mở mắt: “Qua nhà anh làm gì thế?”

“Ba mẹ nghe nói hôm qua anh đến nhà em, nên muốn gặp em.”

Tôi gật đầu, dậy đá/nh răng rửa mặt.

Đột nhiên tôi khựng lại —

Khoan đã, tôi chưa ch*t?!

Tôi bật kêu: “Ơ… em còn sống?!”

Tần Hạo đứng phía sau, ôm bó hoa tươi, cười khẽ:

“Bất ngờ không? Cả hai chúng ta đều còn sống. Vui không?”

Tôi vội vàng gọi hệ thống:

“Sao lại thế này? Không phải thế giới này không cho phép tình cảm nam–nam đạt điểm tối đa à?”

Giọng hệ thống có phần mệt mỏi:

“Cậu hỏi Tần Hạo đi.”

Tôi quay lại nhìn Tần Hạo.

Hắn cười: “Anh cũng có nhiệm vụ — phải ở bên nữ chính Lâm An Nhiên và đạt một mức độ tình cảm nhất định.”

Hắn nhún vai: “Nhưng anh chẳng làm được. Cũng đáng lẽ phải ch*t rồi.”

“Thế nhưng vì hai người đều chọn cái ch*t, chứ không chọn rời bỏ nhau, nên hệ thống ghi nhận thành thành tựu ẩn. Kết quả là cả hai đều sống.”

Tôi nhìn Tần Hạo, lập tức nhào tới, ôm ch/ặt hắn:

“Chúng ta không ch*t! Thật sự không ch*t!”

“Và chúng ta sẽ ở bên nhau cả đời.”

“Cả đời.”

“Cả nhiều đời.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em dâu giả câm điếc lừa chiếm nhà, tôi liền mời thông dịch viên tòa án

Chương 9
Em trai Cảnh Phàm sau kỳ thi đại học không may gặp tai nạn trở thành người câm điếc, mọi giao tiếp đều phải nhờ vào vị hôn thê chưa cưới của nó là Chử Hân dùng thủ ngữ truyền đạt. Tôi đưa tiền cho em trai: "Đi thi bằng lái đi, chị đóng học phí cho." Thế nhưng thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày chê mày là thằng tàn phế, đến cái xe cũng không biết lái." Tôi thấy nó đi làm thêm ở công trường: "Bảo nó đừng khuân gạch nữa, đến công ty chị thực tập cho mát." Thủ ngữ cô ta ra hiệu lại là: "Chị mày bảo mày đến công ty nó cũng chỉ là đồ phế vật mất mặt, chỉ xứng làm cửu vạn ở công trường." Cho đến khi em trai gặp tai nạn ở công trường, đôi chân gãy nát, tôi đứng bên ngoài cửa kính phòng chăm sóc đặc biệt khóc nức nở: "Bác sĩ nói vẫn còn nối lại được, dù có tán gia bại sản chị cũng sẽ chữa cho em!" Chử Hân nhìn em trai, nhíu mày ra hiệu bằng thủ ngữ: "Chị mày nói cái chân phế này có nối lại cũng là gánh nặng, bảo mày ký đơn đồng ý cắt bỏ đi, đừng có làm liên lụy đến nó." Em trai trừng mắt nhìn tôi, há miệng cắn rách cả lưỡi.
Tình cảm
0